Truyện boylove, truyện tranh boylove, tiểu thuyết boylove, BL
  • Thông báo
  • BOYLOVE
  • GIRLLOVE
  • TÌNH CẢM NAM NỮ
  • Kiến thức LGBTQ
  • Hoạt động xã hội
  • Reaction nè
  • Tự truyện
    • Đăng nhập
    1. Trang chủ
    2. Chương 2

    Chương 2

    U Mê

    Chương 2

    12,689
    Chương trước
    Chương tiếp

    Chương 2: Trầm hương

    Tại chốt dân phòng số một, phường Hòa Bình.

    Tử Kỳ dùng một tay ghi tên đầy đủ vào bản tường trình, cổ tay còn lại đã bị còng vào thành ghế, cậu ngồi cạnh chiếc bàn hình chữ nhật, xung quanh là vài ba anh dân phòng vẫn đăm đăm nhìn. Kẻ hỏi điều này người tra chuyện kia, miệng mồm cậu thì cứ huyên thiên chẳng khác nào đang chọc tức người ta. Mấy phút dài trôi qua, tờ khai của cậu vẫn còn trống trơn, thái độ từ chối hợp tác và cái miệng cứ cười cợt thiếu nghiêm túc khiến cho người ta cảm thấy khó chịu. Dần dần chẳng có ai muốn tử tế với cậu nữa, một vài anh dân phòng đã bắt đầu nhìn cậu bằng ánh mắt hình viên đạn.

    "Mấy anh đừng có nhìn em như vậy chứ? Liếc đi chỗ khác một chút thử xem, em có bốc hơi được đâu mà!"

    Tính Tử Kỳ vốn vậy, lời nói lúc nào cũng pha chút đùa cợt, khiến cho người khác thường nghĩ rằng cậu bất lịch sự. Lúc này cũng vậy, bởi vì sự ngả ngớn của cậu từ nãy đến giờ, người ta cố nhịn đến mấy thì cuối cùng cũng phải lên tiếng:

    "Cậu vui lòng giữ im lặng và ghi cho xong bản tường trình đi!"

    Đáp lại sự nghiêm túc của họ, Tử Kỳ cứ như thằng dở hơi híp mắt nhe răng mà cười, điệu bộ lầy lội này của cậu khiến cho mấy anh công an cũng cảm thấy thật khó hiểu. Người nọ ngó sang người kia, một người trong nhóm từ tốn kéo ghế ngồi xuống đối diện với cậu, đẩy chiếc điện thoại đã bật sẵn một đoạn video được trích xuất từ CCTV cho cậu xem.

    "Còn chối được nữa không? Chủ của ngôi nhà trình báo với cơ quan điều tra về việc cậu đã tự ý phá khóa cổng trước, sau đó đột nhập vào nhà. Mục đích của cậu là trộm cắp tài sản hay còn gì khác?"

    "Anh công an à, anh nói… chủ nhà trình báo sao? Vậy vui lòng cho em gặp chủ nhà được không, em đang rất muốn gặp chủ nhà luôn á, liền ngay lập tức nha!"

    Tử Kỳ vừa nói vừa chồm người tới giục họ gọi người nhà đến, nhưng người ở đó ai cũng xem cậu như tên ngáo đá, thấy động tĩnh là vây quanh ngay.

    "Cậu ngồi im đó cho tôi!"

    "Thì em cũng đang ngồi rồi nè… Mấy anh làm cái gì mà dữ quá vậy?"

    Người lớn nói một tiếng thì cái miệng ngứa đòn này của cậu cũng trả một tiếng. Tính cách cậu ngổ ngáo đã đành, cậu còn cực kỳ ngại giải thích mấy chuyện hiểu lầm tương tự. Chính vì thế, thay vì chỉ cần nói rõ ràng ngọn nguồn lý do, từ nãy đến giờ cậu cứ úp mở qua loa, nhất định không kêu oan cũng không giải thích bất cứ điều gì. Bên dân phòng thì cảm thấy cậu không hợp tác, trong lòng vừa sinh nghi vừa thấy vô cùng tức giận, càng nhìn vào biểu hiện ngả ngớn của cậu càng cho rằng cậu không được bình thường.

    "Đồng chí Trung, vui lòng báo cấp trên cho người này kiểm tra xem có sử dụng chất gây nghiện hay không!"

    "Rõ!"

    "Nữa hả…"

    Lần này thì cậu bất lực nằm dài ra bàn, chấm chấm cây bút bi màu xanh xuống bản tường trình, ra vẻ mỏi mệt muốn ngất đến nơi.

    "Em vừa bay từ Mỹ sang đây, mười mấy tiếng dài chỉ ngồi trên máy bay đó mấy anh, mấy anh còn định rút máu của em đi xét nghiệm hả? Nếu em xỉu thì sao…"

    "…"

    Lại là những ánh mắt có ý chế nhạo, mấy người đó lặng lẽ nhìn cậu, sau đó quay sang thì thầm to to nhỏ nhỏ với nhau:

    "Tôi nghĩ là chơi đá chắc luôn!"

    "Thanh niên thời này chán quá!"

    "Ban nãy lục soát người cũng không thấy giấy tờ tùy thân…"

    "Giấy tờ tùy thân á?"

    Tử Kỳ nghe vậy thì chợt nhớ ra điều gì đó, cậu thốt lên rồi kéo chiếc điện thoại trên bàn tới gần mình hơn, xem đi xem lại đoạn video được cắt tầm mấy chục giây trong đó. Dù ban đầu vốn không định xem, nhưng giờ cậu lại đột ngột để tâm.

    "Mấy anh cho em hỏi sao đoạn clip này ngắn vậy? Cái đoạn trước và sau đó thì sao?"

    "…"

    Câu hỏi của cậu làm họ ngơ ngác nhìn nhau vài giây. Rồi anh công an ngồi trước mặt cậu nghiêm túc đáp lời, chất giọng trầm khàn vô cùng uy lực làm người khác cảm thấy người này nghiêm khắc đến mức có phần cứng nhắc:

    "Bởi vì nguyên video quá dài nên chủ nhà chỉ quay màn hình một đoạn gửi khẩn cấp thôi! Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng chứng minh việc cậu là người lạ mặt phá khóa cửa để vào nhà, bấy nhiêu đó đã đủ để bắt cậu rồi!"

    "Ây da, cái gì mà bắt, em đâu có phải con cóc con ếch đâu mà mấy anh bắt em! Mình dùng cái từ nghe nó thiện cảm hơn một chút được không? Ví dụ như là… 'mời về hợp tác điều tra' chẳng hạn."

    Mặc cho Tử Kỳ ra sức dùng những biểu cảm vô cùng đáng yêu để đề nghị, sự căng thẳng nghiêm nghị trên nét mặt anh công an vẫn chẳng thay đổi chút nào.

    "Cậu nhiều lời quá rồi đó! Chút nữa người tố giác cậu đến đây, để tôi xem thử cậu còn cười được nữa hay không!"

    "Ơ? Mắc gì em không cười được chứ? Em muốn cười lúc nào thì cười thôi à!"

    "Vậy thì ráng chờ đi, cũng sắp hết được cười rồi đó!" Có người quay qua mỉa mai cậu.

    "Ai da! Cái người đó đúng là đến lâu quá đi thôi, em vẫn đang sốt ruột để đợi đây mà. Nói không chừng tới lúc đến đây người ta còn phải xin lỗi em nữa đó!"

    "Xin lỗi?"

    Tử Kỳ vừa dứt lời, có người đã đáp vọng vào từ phía ngoài cửa. Giọng nói rất ấm, âm cuối nâng lên mang theo ý hỏi, người mới đến dường như đang muốn hỏi ngược lại câu khiêu khích của cậu. Cậu cũng thuận theo cái đà kia đáp hai từ "phải đó!" rồi tò mò nhìn ra cửa, bởi vì giọng điệu này nghe không hề giống như người có chức vụ điều tra ở đây cho lắm. Khoảnh khắc nhìn ra cửa, ánh mắt cậu đã thật sự chạm đến một vóc dáng rất hoàn hảo, một gương mặt đẹp không tì vết.

    "…"

    Những gì định nói vốn soạn sẵn trong đầu chợt biến đâu mất tiêu, Tử Kỳ há hốc miệng ngẩn ngơ mất vài ba giây, chớp hai mắt tia từ thắt lưng đối phương hướng thẳng một đường lên bụng, ngực, cổ, sau đó tò mò nhìn đến gương mặt người ta.

    "A! Anh Tuyên đúng không? Hay là anh Dương nhỉ… Là em nè, em là Tử Kỳ nè…"

    Chắc đây là lần đầu tiên từ bé đến lớn Tử Kỳ trải qua cái cảm giác gặp người thân trong hoàn cảnh chật vật thế này. Vui mừng đến mức hấp tấp quên cả việc bản thân đang bị còng tay trên ghế, cậu tỉnh bơ bật dậy, định bụng chạy nhào tới chỗ Tuyên.

    “Rầm!”

    Cả người cậu và ghế cùng té xuống nền nhà, ngay dưới chân người vừa bước vào. Lam Tuyên ướt đẫm nước mưa từ đầu đến chân đứng đó nhìn xuống cậu, gương mặt đằng đằng sát khí, cậu đưa tay ra có ý nhờ anh đỡ mình lên, còn nở nụ cười tự cho là rất thân thiện.

    Vậy mà đối phương lại phớt lờ cậu bằng một ánh mắt liếc xéo vô cùng khó chịu, sau đó chẳng thèm đưa một ngón tay nào ra cho cậu cả, cứ vậy bước tới chỗ mấy anh công an xa lạ.

    "Anh Thành."

    "Tuyên đấy à! Em xem, vừa nhận được video em gửi là anh cho người tới bắt khẩn cấp tên trộm luôn đó! Nhưng mà… sao nhìn có vẻ cậu ta có quen biết em vậy? Có nhầm lẫn gì không?"

    "Em xin lỗi…"

    Tử Kỳ từ dưới đất lồm cồm bò dậy hóng chuyện, tiện thể chiêm ngưỡng bóng lưng của người kia. Ban nãy nhìn đối phương từ phía chính diện, bây giờ lại được nhìn từ phía sau lưng, ngoài hai từ "hoàn hảo" to nhất thì trong đầu cậu còn chạy từng hàng từng hàng các mỹ từ miêu tả diện mạo của anh. Trước kia mẹ nuôi cậu vẫn thường khen con trai nhỏ có dáng người thu hút lắm, mỗi lần nghe bà khen vậy Tử Kỳ đều ậm ừ gật bừa, nhưng dù đã biết trước thì những gì cậu vừa tận mắt chiêm ngưỡng vẫn vượt quá sức tưởng tượng. Dáng người của Lam Tuyên nhìn từ phía sau chỉ thấy chân dài, lưng thẳng, vai rộng, trang phục hiện đại trẻ trung ôm lấy cơ thể thon gọn. Quan trọng nhất vẫn là vẻ điềm đạm trưởng thành hơn tuổi, đến cả việc xin lỗi cảnh sát mà cậu cũng cảm thấy "anh trai nuôi" của mình đang rất nghiêm túc.

    "Em đến để bảo lãnh cậu ấy…"

    "Hả?"

    Anh công an ban nãy mà cậu đánh giá là người nghiêm túc cứng nhắc bỗng há hốc miệng, tròn mắt ngạc nhiên. Lam Tuyên lập tức cúi đầu trình bày về sai sót của mình, nhưng những lời anh nói khiến Tử Kỳ thấy giống như anh đang bao biện, giọng điệu anh chẳng có chút áy náy, hối lỗi gì với cậu hết.

    "Do lúc đó trời mưa, em cũng vội quá nên không xem kĩ video, thành ra hấp tấp báo là nhà có trộm. Em thành thật xin lỗi."

    Nghe mấy câu xin lỗi của Tuyên, Tử Kỳ dựng ghế dậy, ngồi xuống vắt chân chữ ngũ vểnh tai hóng với vẻ mặt đầy hả hê.

    "Đó thấy chưa, em đã nói rồi mà mấy anh cứ không tin em, em đã nói chủ nhà đến đây cũng phải xin lỗi em cho mà xem!"

    "Tôi đâu có xin lỗi cậu!"

    Câu gắt như một gáo nước lạnh vô hình tạt thẳng vào mặt kẻ đang ra oai, khiến cho kẻ đó quê lấy một cục to, ngậm ngùi thu dáng vẻ ngạo mạn kia về. Cậu đưa ngón tay khều khều tay anh, nở nụ cười cứ tưởng là thân mật lắm. Người kia khó chịu đứng dịch ra một chút, dường như chỉ muốn tập trung nói chuyện với đồng chí Thành, người ban nãy ngồi đối diện với Tử Kỳ bên bàn điều tra. Anh Thành đó có vẻ rất nhiệt tình với cậu em này, còn thân mật đứng dậy vỗ vai, kéo Lam Tuyên ra ngoài, thậm chí không trách chuyện anh vội vàng tố giác gây nhầm lẫn mà còn quan tâm hỏi han:

    "À, anh hai em dạo này ít tham gia từ thiện ở phường, chắc là bận học nhiều lắm? Cuối cấp rồi mà!"

    "Dạ."

    "Ban nãy nghe em nói nhà có trộm đột nhập, anh chỉ sợ lúc đó chẳng may thằng Dương về nhà, thằng bé làm sao mà đối phó được? Anh vội cho người đến quá, có ngờ đâu là em nhầm lẫn."

    "Em xin lỗi, làm phiền mấy anh quá!"

    "Không sao, trách nhiệm của bọn anh mà, với lại cũng là người quen nữa."

    Ngoài kia tiếng cười to quá, Tử Kỳ ở trong này nghe thấy hai từ "người quen" mà cảm thấy hơi uất ức. Cau mày nhìn sang cánh tay đang được mở còng của mình, cậu ngậm ngùi thầm trách, nếu như mẹ nuôi đến rước, chắc chắn cậu sẽ giả bộ oán hờn và khóc nức nở cho xem. Đằng này người đến đón lại là cái người mà đến một nụ cười cũng keo kiệt, rõ ràng tại anh ta nhầm lẫn nên mới làm cho người khác phải vào chốt ngồi, nhưng đến nửa câu xin lỗi cho có cũng không thèm nói. Mà kể cũng lạ, cậu vẫn đang thắc mắc chẳng biết tên đáng ghét đó chui ở đâu ra mà cả người đều ướt mèm như vậy.

    Ra khỏi phòng lấy lời khai, Tử Kỳ ngoan ngoãn lủi thủi đi phía sau người ta, bước chân của hai người đều nhịp cho đến khi Tuyên bất ngờ dừng lại, trong lúc lơ mơ không để ý, cậu vô tình va mạnh vào lưng anh.

    "Ui da!"

    Cũng chẳng rõ tại sao người đi phía trước lại ngừng một lúc rất lâu, sau đó ngoái đầu nhìn cậu. Tử Kỳ thì cũng chỉ muốn cười lên một cái để tạo thiện cảm với "người một nhà" mà thôi, nhưng người kia y như rằng lại liếc xéo cậu rồi ngoảnh mặt dửng dưng đi tiếp.

    "Cái gì vậy trời…"

    Tử Kỳ đương nhiên không dám khó chịu ra mặt, chỉ làm vẻ nghiến răng bĩu môi sau lưng đối phương, lòng nghĩ: Làm gì mà ghê dữ vậy, cứ liếc tôi hoài là sao đây hả ông anh? Ông anh là người sai ở đây đó nha. Chút nữa tôi mà không mách mẹ, tôi không phải tên Kỳ.

    "Chút nữa về nhà… mẹ chắc chắn sẽ hỏi!"

    "Hỏi?"

    Lam Tuyên bất ngờ nói đúng những gì cậu vốn đang nghĩ trong đầu khiến cậu có đôi chút ngạc nhiên.

    "À ừm… Em sẽ không nói gì với mẹ đâu, anh cứ yên tâm ha!"

    "Tôi đã nói rồi!"

    "Hả?"

    Tử Kỳ còn muốn tỏ ra mình là người nhanh nhạy biết điều, nhưng chẳng ngờ người kia còn nhanh hơn một bước. Không bỏ được cái tật nghĩ xấu người ta, cậu cho rằng Lam Tuyên chỉ đang ra vẻ, chẳng hề biết rằng anh không thích nói dối, trong đầu cậu hiện tại cứ lượn lờ những suy nghĩ xấu về đối phương: Bị điên à? Đã nói xừ rồi thì còn rào trước đón sau làm gì nữa? Bộ thấy vui lắm hả? Cái thứ rỗi hơi thích ra vẻ…

    "Mẹ rất lo lắng, cũng đang tự trách mình, nên về nhà rồi thì hi vọng cậu biết cách nói chuyện! Chuyện vốn cũng chẳng có gì to tát…"

    "Biết rồi!"

    Hai từ trống không này khiến cho Tuyên vừa ngạc nhiên vừa khó chịu, anh lặng lẽ quay lại nhìn cậu. Tử Kỳ tinh ý đọc được vẻ mặt của anh, liền chớp thời cơ tố cáo trước:

    "Tại anh nói chuyện cái kiểu xa cách đó trước! Cái gì mà 'tôi' với 'cậu'? Anh em với nhau như vậy mà được?"

    "Tôi chưa quen với việc đột ngột có cậu em trai ở cái tuổi này, mong cậu thông cảm!"

    "Chắc tôi quen quá!"

    Tử Kỳ đá một chiếc nắp chai dưới đất, tỏ thái độ khó chịu với Lam Tuyên bằng cái bĩu môi hậm hực, trong lòng xem như đã từ bỏ thiện chí làm hòa.

    Ngày trước mẹ nuôi luôn nói Lam Tuyên rất hiền, rất ngoan, chẳng mấy khi cãi lời ba mẹ, bà còn nói Tử Kỳ chắc chắn sẽ rất thân với Lam Tuyên. Nhưng mà chỉ sau vài ba phút đầu tiếp xúc, cậu cảm thấy cái người thường được mẹ khen là rất thân thiện gì đấy thực chất lại có bản tính kiêu ngạo khó ưa vô cùng.

    Điều duy nhất cậu cảm thấy dễ chịu ở anh ta là khi ngồi sau chiếc moto nhỏ để anh ta chở cậu về nhà, có một mùi hương thoang thoảng trôi theo làn gió, quẩn quanh bên cậu rồi cuốn đi tâm trạng bực bội vừa rồi.

    “Mùi gì thơm vậy ta?” Nghĩ thầm như vậy, Tử Kỳ vô thức chồm tới để ngửi thử xem rốt cuộc là mùi gì, nhưng vì mất thăng bằng trên yên xe sau, cậu luống cuống, cứ vậy bổ nhào ôm lấy người cầm lái, môi miệng lại rất chi vô tình mà dúi thẳng vào đâu đó sau gáy đối phương.

    “Két!”

    Lam Tuyên đang chạy xe xuống đoạn dốc thì giật mình thắng gấp. Bị người khác đột ngột đập mặt vào giữa gáy, đôi môi lạnh chạm vào phần da nhạy cảm khiến anh mất bình tĩnh, da gà da vịt đồng loạt nổi lên. Trời thì vừa mới mưa xong, con đường trơn trượt cực kỳ, anh loạng choạng cầm cự được một lúc thì cuối cùng cũng phải chịu thua, xe trượt dài một đoạn khiến cho cả hai đứa bổ nhào xuống đất “rầm” một tiếng như trời giáng.

    "Trời ơi sao tự nhiên té vậy kìa!"

    "Té xe kìa, mau đỡ lên giúp!"

    "Mau mau giúp người ta!"

    "Có sao không hai em?"

    Trời cũng đã về khuya mà trên đường vẫn rất đông người, chỉ có hai đứa ngã xe thôi mà rối rít cả một vùng, người thì muốn giúp dắt xe vào trong lề, người thì cuống quýt hỏi xem có bị thương nặng hay không. Lần đầu tiên trong đời Tử Kỳ trải nghiệm cảm giác được bao người hỏi han này, trước kia ở nơi xứ người, mỗi lần có vấp ngã hay trượt chân cậu cũng đều tự mình đứng dậy rồi lại đi tiếp mà thôi. Không phải con người ở nơi trời Tây họ vô tâm đâu, chẳng qua là vì quan điểm sống của họ đề cao cái tôi cá nhân. Nhất là đối với người lớn tuổi hoặc người khuyết tật, đôi tay chìa ra giúp đỡ có thể được xem là biểu hiện của sự quan tâm, nhưng sâu trong suy nghĩ của họ thì đồng thời nó cũng là sự "thương tình", mà ở đời, chẳng ai lại muốn bản thân trở nên tội nghiệp trong mắt người khác. Cũng giống Lam Tuyên vào lúc này, biết rằng bị nguyên chiếc xe đè lên chân không phải chuyện nhỏ, nhưng anh đang ở trước mặt cậu em trên trời rơi xuống, không muốn bị cậu cười cợt xem thường, vậy là anh nhất định phải tự mình nâng chiếc xe lên bằng được.

    "Đường trơn quá mà con thắng gấp nên trượt bánh thôi, không sao đâu! Con cảm ơn cô, em cảm ơn anh chị…"

    "Nhìn tay kìa, bị thương rồi!"

    "Dạ không sao…"

    Tử Kỳ bị té khiến đầu gối hơi ê ẩm nhưng may mắn là không chảy máu. Cậu nhìn vết thương trên tay Lam Tuyên, lòng bỗng có chút áy náy. Trong lúc lảo đảo vì bánh xe bị trượt, chắc là anh đã thầm lo cậu té xuống sẽ văng ra đường nên mới nắm chắc tay lái, cố hết sức lấy lại thăng bằng, đến tận khi ngã xuống vẫn không buông ra, hoặc cũng có thể bởi vì da Lam Tuyên quá mỏng, chỉ quẹt nhẹ xuống đường nhựa thôi mà đã chảy máu đầm đìa.

    "Hai đứa đi chơi Valentine mà bị té xe à, tội nghiệp ghê!"

    "Hả?"

    Không biết vì cớ gì mà một bà chị huỵch toẹt hỏi câu đó khiến hai anh em đứng hình nhìn nhau.

    "Không phải…"

    Trong khi Tử Kỳ cố nín cười, Tuyên lại vừa cố gắng giải thích, vừa nhăn nhó nhịn đau trèo lên xe, mà cái bà chị nhiệt tình kia cứ liên tục vỗ vai anh thì thầm ra vẻ biết thừa:

    "Có gì đâu mà ngại, dạo này chuyện hai đứa con trai đâu có lạ nữa. Hồi nãy ở bên kia hồ Xuân Hương còn có hai đứa cầu hôn nữa kìa, lãng mạn lắm luôn!"

    "Tụi em, tụi em không phải vậy đâu…"

    "Thôi thôi, không phải ngại đâu! Thằng này bị thương rồi, thằng còn lại lên chở nó về đi! Tội quá à, chắc đau lắm!"

    "Dạ có đây! Em yêu nhường chỗ cho anh nào!"

    "…"

    Chớp thời cơ, thằng em hờ đáng ghét nhanh chân xán lại, cố tình nói những câu chòng ghẹo đối phương:

    "Em yêu đau tay rồi, hay là để anh chở về cho! Đừng có giận anh nữa nha."

    Tử Kỳ chỉ giỡn chơi như vậy thôi mà anh trai nuôi của cậu đã cúi gằm mặt xuống, nhìn cậu trừng trừng đầy căm phẫn, miệng mấp máy hai chữ "đồ điên!" trông vô cùng đáng sợ. Sau đó không mở miệng thêm lần nào nữa, anh vặn ga thật mạnh, xe phóng vọt đi giữa sự ngỡ ngàng của một đám người, mà trong đó có luôn cả cậu. Thế là cậu đành phải lết bộ từ chỗ bị té xe đó, tìm đường mò về nhà qua trí nhớ mơ hồ.

    "Trời ơi lên hết cái dốc… thở như bò luôn, may quá… cuối cùng cũng về nhà rồi."

    An ủi bản thân đôi câu, Tử Kỳ nhìn ngó chiếc xe dựng trong sân xem có đúng của cái tên đáng ghét đã bỏ rơi cậu ban nãy hay không, xác định bản thân đã tìm đúng nhà rồi thì bước vào, nhưng chỉ vừa ló đầu nhìn vào cổng lớn, cậu đã nghe thấy tiếng mẹ nuôi từ bên trong đó vọng ra, nghe giọng thì có vẻ đã giận rồi:

    "Mẹ đúng là quá thất vọng về hai đứa. Một đứa không đi được thì đẩy cho em mình, đứa còn lại nếu không làm được cũng đừng nhận lời, hai đứa lớn hết rồi mà, phải có trách nhiệm với những việc mình làm chứ?"

    Tử Kỳ nép vào chỗ cánh cửa len lén nhìn vào bên trong, đợi mãi vẫn không nghe thấy bất cứ lời giải thích nào từ hai anh em kia cả, chỉ thấy mẹ nuôi ngồi trên sofa, anh Tuyên và anh Dương đều đứng cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng đầu.

    "Con bỏ thằng bé ở đâu?"

    Hỏi rồi không chờ trả lời, bà đứng dậy cầm chìa khóa trên bàn, hình như định đi đón cậu luôn.

    "Sau này mẹ sẽ không bao giờ nhờ hai đứa chuyện gì nữa!"

    "Mẹ, con xin lỗi! Giờ để con đi tìm em Kỳ, mẹ để con đi cho…" Hàn Dương vội vã nói, trong giọng có sự áy náy và lo âu rõ ràng.

    Khác với vẻ lo lắng ra mặt của anh Dương, tên mặt lạnh khó ưa đứng bên cạnh vô cùng thờ ơ. Nhìn cái mặt đó thì trong lòng anh ta chắc chẳng hề cảm thấy mình có lỗi đâu.

    "Con bỏ nó ngay đầu đường này thôi, chắc nó đi bộ sắp đến nơi rồi, không cần thiết phải ra đón nó đâu mẹ, sớm muộn gì cũng phải nhớ đường về nhà thôi mà!"

    Ây da, nghe cái giọng điệu của Lam Tuyên kìa, không cần thiết hả? Anh tới số rồi Tuyên ơi… Cậu nghĩ thầm, bẻ khớp tay rôm rốp.

    Cũng vì ghét cái vẻ phớt lờ chẳng thèm để tâm đó, không đợi anh Dương bước ra cửa, Tử Kỳ đã giả bộ đau đớn "lết" vào, ngồi trong nhà cũng nghe thấy tiếng cậu rên rỉ từ tận ngoài cổng.

    "Ui da… au… ui…"

    "Tử Kỳ!"

    Vừa nghe thấy tiếng cậu rên rỉ, khỏi phải nói cũng biết bà Ngọc Anh sẽ là người đầu tiên chạy ra ngoài, cậu thì vô cùng tự tin vào khả năng làm màu của mình, càng biết mẹ thương mình ra sao, cậu càng muốn dùng điều đó để kiếm chuyện với anh.

    "Mẹ, anh Tuyên… làm con té xe… chân của con… đau quá đi à…"

    "Để mẹ xem!"

    Dương và Tuyên đều rất ngạc nhiên, cách mẹ dỗ dành Tử Kỳ hiện tại hai anh em chưa từng được hưởng bao giờ, vì chẳng có ai trong hai người họ sở hữu tính cách ăn vạ lố đến như vậy. Ngay cả Hàn Dương, người vốn từng được cưng chiều nhất nhà, cũng chẳng mấy khi làm nũng như một đứa trẻ với mẹ thế kia. Đối diện với cảnh này, Hàn Dương có vẻ hơi hụt hẫng một chút nhưng vẫn mỉm cười, không hơn thua làm gì với cậu. Anh biết Tử Kỳ mồ côi ba mẹ từ nhỏ, nên tất nhiên sẽ dễ dàng nhường sự săn sóc của mẹ lại cho em nó đôi phần.

    "Con lên phòng trước!"

    Lam Tuyên đương nhiên cũng suy nghĩ như anh, chỉ là hơi khó chịu vì sự giả trân của cậu em nuôi. "Anh nhỏ" quyết định rút lui, không nhìn thấy thì không chướng mắt thôi mà.

    "Con đứng lại, Tuyên!"

    "Dạ…"

    Người làm mẹ đương nhiên rất để tâm đến thái độ của con trai mình, vừa bận xem chân của Tử Kỳ, vừa gấp gáp quay sang nghiêm giọng gọi Tuyên trở lại.

    "Con quay lại cho mẹ!"

    "Mẹ à…"

    "Con nói đi đón em thế nào? Để em nó bị hiểu lầm là trộm do ai mà ra? Thằng nhỏ từ nước ngoài về đây, tự nhiên lại phải lên đồn ngồi cả tiếng trên đó, rồi con nói với mẹ sẽ đến đưa em nó về, đưa về cái kiểu gì mà giữa chừng thì vứt thằng nhỏ ngoài đường?"

    Có một chuyện mà Tử Kỳ cảm thấy Lam Tuyên rất giống mình, đó là anh không muốn giải thích gì cả, có hiểu lầm hay không anh cũng chỉ im lặng, sai thì nhận sai thôi là xong.

    "Con xin lỗi."

    "Con đừng nói xin lỗi, hãy làm gì để mẹ cảm thấy là con biết lỗi đi Tuyên!"

    Nghe giọng mẹ căng hơn lúc đầu, Tử Kỳ thấy anh Dương nhìn sang mình nháy mắt ra hiệu, mà hình như mẹ không hiền và dễ tính như cậu vẫn tưởng, thấy bộ dạng rối rít này của anh hai, cậu cũng bắt đầu lo lắng dần.

    "Mẹ à, không sao là tốt rồi, để con đưa em Kỳ về phòng của con, mẹ đừng trách thằng Tuyên nữa…"

    "Dương lên phòng trước đi, mẹ đang nói chuyện với em con!"

    "Mẹ à…"

    Nhìn thấy bầu không khí bỗng nhiên căng thẳng ngay ngày đầu tiên về nhà, Tử Kỳ cũng thấy hơi áy náy. Cậu liếc qua liếc lại dò xét tình hình, rồi vội vàng nịnh nọt ôm lấy cánh tay mẹ, cố ý tranh phần giải thích, dù câu nào nói ra cũng toàn là bịa.

    "Mẹ, con không sao thật mà! Thật ra hồi nãy té xe xong anh Tuyên kêu con lên xe để chở về tiếp, nhưng là do con không tin tưởng trình độ lái xe của anh nên mới đi bộ về thôi…"

    "Còn con nữa, không phải nói giúp cho nó đâu!"

    "Con nói thật đó mẹ yêu. Con mới về mà, mẹ la hai anh như vậy con cũng khó xử nữa, với lại con đói quá à… Còn bị té sưng chân nữa chứ, giờ con chỉ muốn no cái bụng trước đã."

    Trong mắt Tuyên, Tử Kỳ nhìn kiểu gì cũng không phải kiểu mà anh có thể làm bạn. Giọng điệu lúc nào cũng nịnh hót dỗ ngọt người khác, nghe hai ba câu đã có thể đánh giá là người chơi bời không ra gì rồi. Vậy mà những lời cậu ta nói lại làm mẹ mát lòng mát dạ, còn gật đầu răm rắp chiều theo. Nhìn mẹ lúc này cứ như bị con hồ ly tinh tên Tử Kỳ mê hoặc, vậy mà dường như chỉ có anh nhìn thấy cái đuôi vô hình của cậu.

    "Được rồi, do Tử Kỳ của mẹ đói bụng nên tạm thời mẹ bỏ qua cho hai đứa nó! Mau vào nhà đi, Tử Kỳ muốn ăn gì cũng có hết!"

    "Con dễ ăn lắm, mẹ cho con ăn gì cũng được!"

    "Được rồi, vào đây với mẹ!"

    Cướp được mẹ của người ta rồi, Tử Kỳ lướt ngang qua Tuyên với biểu cảm vô cùng hả hê. Lam Tuyên nhìn ngứa hết cả mắt, anh cố lắm vẫn không nhịn được, phải lầm bầm vài từ cho tiêu bớt sự khó chịu của bản thân.

    "Ăn đập không?"

    Đọc khẩu hình ra được mấy từ mà anh mắng mình, Tử Kỳ lập tức quay sang mẹ thì thầm hòng trả đũa:

    "Con nhớ mẹ nói với con nhà mình có món mì Ý xốt kem ngon lắm."

    "À, món đó thằng Tuyên làm ngon cực luôn! Sao vậy? Con muốn ăn hả?"

    Trong đầu cậu nảy ra một ý tưởng be bé, tuy là bé nhưng lại xấu xa vô cùng:

    "Con biết mà, là mẹ nói với con chứ đâu."

    Lúc đó Lam Tuyên cũng để ý thấy điệu cười gian xảo của cậu cùng ánh mắt toan tính ủ mưu, nhưng Tử Kỳ giấu cái bản chất xấu xa kĩ lắm, cậu chỉ để lộ nó ở sau lưng mẹ mà thôi, trước mặt mẹ thì cậu vẫn diễn tròn vai đứa con ngoan hiền.

    "Dạ hi hi, tự nhiên con thấy thèm món đó ghê, nhưng mà không biết làm có lâu có cực không mẹ?"

    "Không đâu, có đĩa mì thôi mà, thằng Tuyên múa chảo một phát là xong, con yên tâm!"

    Bà Ngọc Anh vừa vui vẻ nói vừa ân cần dắt Tử Kỳ vào trong nhà, để cậu ngồi trên chiếc sofa, còn tận tình đến mức lấy đá chườm cho cậu, trái ngược hoàn toàn cách đối xử phũ phàng đối với cậu con trai ruột của mình.

    "Tuyên, con thay đồ lẹ lẹ rồi xuống làm mì cho em!"

    Không cần nói cũng biết cơn tức kia lớn đến cỡ nào, vậy mà Lam Tuyên hay tỏ thái độ với người ngoài lại chẳng thể phản kháng được người nhà. Anh đành ngậm ngùi bước từng bước rề rà lên cầu thang, còn nghe bên dưới nhà vọng lên tiếng của kẻ đáng ghét đó:

    "A con quên mất, hồi nãy con lỡ đẩy cái vali xuống hồ thủy sinh nhà mình, để con ra lấy!"

    "Kỳ cứ ngồi nghỉ đi! Tuyên ơi, sẵn tiện lên phòng thay đồ thì ra xách vali của em nó vô luôn giùm mẹ! Hai đứa ở chung phòng mà!"

    Trên cầu thang, một người đứng ở bậc thứ bảy nhìn người đang chễm chệ ngồi sofa bằng ánh mắt đằng đằng sát khí, cố nín nhịn cơn bức bối chỉ muốn gào lên cho thỏa nỗi uất hận trong lòng.

    Hàn Dương tinh ý nhận ra sự ấm ức của cậu em mình, bèn nhanh chân chạy ra cửa xách vali của Tử Kỳ vào trong nhà, anh biết mình mà để Lam Tuyên đích thân đi làm thì chẳng khác nào mặc cho sự căm ghét trong lòng cậu em sinh đôi nhân lên gấp bội. Hàn Dương len lén đẩy cái vali của thằng trời đánh kia lên lầu, để trước cửa phòng em trai mình, sau đó thì thầm vài câu an ủi:

    "Em nhịn một chút nha Tuyên, Tử Kỳ nó cũng thiệt thòi nhiều rồi, từ nhỏ đã không được ba mẹ chăm…"

    "Rầm!"

    Anh lớn còn chưa nói hết câu, Lam Tuyên đã im lặng sập cửa phòng. Sự quan tâm của Hàn Dương bị gạt phăng bằng tiếng cánh cửa đóng lại, rung chuyển cả tầng hai căn nhà nằm trong con hẻm. Lúc đó cũng đã ngót nghét mười một giờ đêm, suốt ba bốn tiếng dài Lam Tuyên vất vả dầm mưa chạy ngược chạy xuôi, lại chẳng ai để tâm anh có mệt hay không, có đói hay không, vết thương trên cánh tay vẫn còn rỉ máu có đau hay không sao? Giờ anh còn phải vội vàng thay đồ, vội vàng xuống bếp phục vụ bữa tối cho một người xa lạ, trước giờ anh chỉ bằng lòng làm vậy cho mỗi anh hai mà thôi! Mọi chuyện cứ diễn ra theo cái kiểu gì ấy? Sao anh cứ có cảm giác mình mới là anh cả trong nhà, việc gì cũng đến tay mình vậy?!

    Cùng lúc đó, Tử Kỳ đang ngồi hàn huyên với mẹ nuôi ngoài phòng khách, thỉnh thoảng lại để ý đến bóng lưng của người đang bận bịu trong bếp. Chỉ một lát sau, mùi thơm tỏa ra hấp dẫn đến mức hít một hơi thôi cũng khiến cậu nuốt nước bọt chẳng kịp, cậu vừa háo hức mong chờ vừa tò mò. Chỉ mùi đã thơm khó cưỡng đến vậy rồi, vị còn ngon đến mức nào đây?

    Quan sát từ nãy đến giờ, Tử Kỳ thấy Lam Tuyên thao tác thành thạo đến mức phải trầm trồ trong lòng. Xong xuôi hết, dọn gọn nồi niêu xoong chảo rồi, anh mới cẩn thận đem thành quả ra, nhưng nét mặt vẫn lạnh lùng không biểu cảm, thậm chí còn không thèm đưa mắt nhìn cậu, chỉ nhẹ nhàng đặt trước mặt cậu một đĩa mì Ý thơm nức cả mũi, bày biện cẩn thận đến mức không có vệt xúp nào lem ra rìa đĩa.

    Tử Kỳ thầm ngưỡng mộ một chút, cậu vẫn rất điềm tĩnh không để lộ ra ngoài mặt, chỉ nhỏ giọng khen anh một câu: 

    "Chuyên nghiệp dữ vậy…"

    "Em cảm ơn anh! Mẹ, con mời mẹ…"

    "Con ăn đi, mẹ đi tắm! Ăn xong thì lên phòng Tuyên nha, hai đứa chịu khó một thời gian, mẹ cho sửa sang lại phòng rồi Tử Kỳ sẽ có phòng riêng!"

    "Dạ con ở như nào cũng được mà, có phòng riêng hay không cũng không sao. Được ở chung với anh Tuyên con thích lắm!"

    "Tôi thì không thích chút nào!"

    Dù biết sự thẳng thắn của mình sẽ bị mẹ trách móc nhưng vẫn mặc kệ, trong mắt Tử Kỳ thì Tuyên rất can đảm, rất chính trực. Tuy cái tính cộc cằn của anh cũng khó ưa thật, nhưng vì đĩa mì xốt kem tuyệt vời trên tay, cậu không thể nào thực lòng ghét anh được. Đĩa mì ấy ngon đến mức cậu thiếu điều muốn bê cả chiếc đĩa lên liếm, nhưng nghĩ đến hình tượng của mình trước mặt người ta, cậu đâu thể làm ra cái hành động đó. Ăn xong, cậu bê cái đĩa đã sạch vào bếp, thấy người vừa làm ra đĩa mì thượng hạng đang ngồi một mình ở chỗ bàn ăn, ăn mót chút mì dư vẫn còn sót lại trong chảo.

    "Anh Tuyên, chút nữa rửa đĩa giúp em luôn nha!"

    Tuyên không biết đó thôi, Tử Kỳ nghĩ thầm, cậu tử tế lắm mới mang đĩa vào tận bếp và nhờ vả anh rửa hộ đấy.

    "…"

    "Cảm ơn anh!"

    Nhưng nỗ lực lân la làm quen của cậu lại chỉ nhận về sự im lặng, Tử Kỳ bị bơ vẫn không tự biết mình biết người, còn định chạm vào vai đối phương khiến Tuyên nghiêng người vội né, để lộ gương mặt đầy vẻ khó chịu. Đến nước này rồi, kể ra Tử Kỳ cũng có hơi ê mặt, nhưng biết làm sao đây khi cái mặt cậu quá dày, ê thì ê mà chọc thì vẫn thích chọc. Cậu ngậm ngùi thu cái tay bơ vơ trên không lại, cười hì hì vài tiếng cho đỡ quê, sau đó kéo ghế ngồi xuống cạnh anh, đưa mắt nhìn mấy vết thương đã được dán băng cá nhân trên tay đối phương, hỏi bằng giọng điệu giả bộ xót xa:

    "Anh không chạy được xe máy thì chạy xe đạp đi cho an toàn. Mà cũng là anh tự làm mình té chứ ai chọc ghẹo gì đâu mà giận dai vậy?"

    "…"

    "Nè Tuyên, em đang nói chuyện với anh đó!"

    "…"

    Mặc cho cậu tự biên tự diễn kiếm chuyện làm quen, Lam Tuyên chỉ chú tâm đến sợi mì cuối cùng trong chảo. Cầm nĩa cẩn thận quấn lấy sợi mì, sau đó từ tốn đưa lên miệng, anh bình thản tập trung thưởng thức, chẳng buồn để tâm đến cậu, một cái nhìn anh cũng không thèm bố thí cho, mặc kệ cậu có đăm đăm nhìn đi nữa.

    "Ồ, làm lơ người ta nữa chứ…"

    "…"

    Không muốn phí lời cho loại người như cậu, Lam Tuyên chỉ đứng dậy nhấc đĩa bỏ vào trong chảo, lẳng lặng tới bồn rửa chén xả nước rửa bát. Nhưng mà cái con đỉa đằng kia vẫn bám mãi không nhả, từ bàn ăn lân la đến bồn rửa. Không phải Tử Kỳ trì độn đến mức không biết cả người anh đang toát ra sự khó chịu, chỉ là cậu cảm thấy hứng thú với việc trêu cho anh khó chịu hơn, xem tình hình thì lần này người chịu trận là anh chứ không phải cậu.

    "Anh Tuyên, dáng anh đẹp quá ha, hồi nãy ướt nước mưa nhìn rõ lắm, con gái bên này có thích kiểu thon gọn cao ráo như anh không? Hay là thích kiểu có cơ bắp như em hơn?"

    "…"

    "Em nghe anh Dương nói ở trường anh có nhiều người theo đuổi lắm hả, mà ở trường anh có khó ở như ở nhà không? Em tò mò ghê nha, ở trường anh có ai tưởng anh bị câm không vậy?"

    "…"

    "Ồ… mà hồi nãy cái anh trên phường là người quen của anh hả? Hồi nãy sao anh không giới thiệu em trai mới của anh cho anh đó biết, dù sao cũng là người quen hết mà?"

    "Ai là anh của cậu? Ai xem cậu là em? Cậu đừng tự dát vàng lên mặt được không?"

    Lúc đột nhiên chuyển đề tài như vậy, Tử Kỳ cũng không nghĩ anh sẽ đáp lại. Chỉ cần anh đáp lại, cậu càng có thêm cớ để chọc tức:

    "Anh nói đó nha, anh không muốn làm anh thì để em làm anh cho, ngày mai em nói với mẹ… Ui da, ngứa quá, hồi nãy ngồi trên phường muỗi chích kinh quá…"

    Nhìn cậu co chân lên gãi, Lam Tuyên mỉa mai không tiếc lời:

    "Mấy con muỗi đó đúng là ngu thật, không biết đường mà chích vô mỏ cho cậu ngậm miệng lại!"

    Nghe anh đáp, Tử Kỳ tròn mắt nhìn, không ngờ rằng anh có thể gay gắt đến vậy. Tình cảnh trong bếp lúc này là một người mặt dày cố tình gây sự, người còn lại mất hết kiên nhẫn, gắt gỏng đáp trả. Lam Tuyên trước giờ luôn nhường nhịn Hàn Dương nhưng anh không thể giữ nổi dù chỉ một chút phép lịch sự cơ bản với một người như Tử Kỳ, chưa kể anh còn không coi cậu là người nhà.

    "Sao anh nói chuyện cứ cấn cấn vậy? Tiếc cho cái vẻ ngoài đẹp mã này ghê, em thấy anh tốt nhất là nên giữ im lặng, chứ anh cứ mở miệng ra là khiến người khác chỉ muốn cho một phát…"

    "Thử xem!"

    Câu nói ngang ngược không biết trước sau trên dưới khiến Lam Tuyên nhướn mày khinh thường. Tử Kỳ nheo mắt, thầm nghĩ nếu là người khác thì chắc cậu đã cho sưng mặt thật rồi.

    "Cũng muốn đấy, mà niệm tình anh đẹp trai lại nấu ăn ngon nên không nỡ, cái mặt đẹp như vậy mà bầm thì…"

    Tử Kỳ vươn tay định chạm vào gò má anh, nhưng anh lập tức nghiêng người tránh đi như sợ để cậu chạm vào sẽ bị lây cái bệnh ăn nói hỗn hào.

    "Thôi khỏi, cảm ơn!"

    Đêm nay là đêm đầu tiên ngôi nhà này chào đón một thành viên mới. Thật ra Lam Tuyên cũng từng mong chờ những ngày tháng vui vẻ với cậu em út lâu ngày không gặp, nhưng Tử Kỳ lại khác hoàn toàn với ấn tượng của anh về cậu bé mình từng chơi cùng nhiều năm về trước. Tử Kỳ bây giờ chỉ khiến anh thấy chướng mắt, đến mức nghe tiếng thở thôi cũng thấy khó chịu.

    ***

    Khuya lắm rồi Lam Tuyên mới chui được vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn nước nóng giải tỏa hết mệt mỏi của một ngày dài. Vậy mà vừa mới bước ra, anh đã thấy cậu em hờ ở trong phòng mình, toàn thân nhếch nhác bẩn không tả được nằm ì trên chiếc nệm trắng.

    "Cậu! Xuống khỏi giường của tôi ngay lập tức!"

    "Làm gì mà ghê quá vậy? Em không nằm ở đây thì nằm ở đâu?"

    Tử Kỳ vẫn chưa thay bộ quần áo đã mặc suốt chặng bay dài, còn lăn lộn ngoài đường suốt từ lúc hạ cánh đến giờ. Nhìn hai bàn chân đen thui của cậu, người bình thường còn không chịu nổi nữa là người sạch sẽ như Tuyên. Anh nhìn cậu như nhìn nguyên một đống vi khuẩn đang nằm trên giường của mình.

    "Cậu tự nhìn lại cái chân dơ của mình đi!"

    "Dơ á?"

    Trước ánh lườm của ông anh, Tử Kỳ cũng ngoan ngoãn co chân lên nhìn thử, nhưng rồi lại thản nhiên nhoẻn miệng cười đáp:

    "Sao tui không thấy dơ ta?"

    Để chọc tức đối phương, cậu co cả hai chân miết lên giường, để lại mấy vết lem nhem trên tấm chăn màu trắng. Thấy vậy, Lam Tuyên tức đến đỏ cả mặt, anh nghiến răng kèn kẹt, lao tới túm cổ áo của cậu kéo xuống giường rồi lôi ra cửa, dứt khoát hất văng cậu khỏi phòng.

    "Anh đuổi em ra ngoài rồi em ngủ ở đâu đây?"

    "Ngủ ở đâu kệ cậu, liên quan gì đến tôi?"

    "Anh Tuyên… nhưng mà… thôi thì để em đi tắm…"

    Cậu cố chấp bám lấy tay anh, muốn chen vào trong phòng, tự cho rằng bộ dạng công tử bột như anh kiểu gì cũng yếu ớt, không trụ nổi lực đẩy của cậu. Vậy mà khi Lam Tuyên không muốn nhẫn nhịn nữa, một cú đẩy thẳng tay của anh lại có thể khiến cậu té nhào xuống trước cửa phòng. Cậu nằm ngẩn dưới đất, còn đang ngơ ngác nhìn lên thì đã nghe thấy một từ dứt khoát không chút nể nang:

    "Cút!"

    "Nè, anh Tuyên! Anh Tuyên…"

    “Rầm!”

    Cánh cửa phòng sập lại lần thứ hai trong đêm, mạnh chẳng kém gì lần trước đó, đến mức làm Hàn Dương ở phòng bên cạnh phải mở cửa ra nhìn sang. Chỉ tiếc là lúc này bà Ngọc Anh đang bận đeo máy nghe thuyết giảng ở phòng riêng dưới tầng trệt nên không biết được để mà bênh cậu con nuôi.

    "Tử Kỳ, có chuyện gì vậy em?"

    Đúng là chỉ có anh lớn quan tâm đến cậu. Hàn Dương bước ra trong bộ đồ ngủ màu xanh nước biển, vừa thấy cậu ngồi dưới đất đã vội vã lại đỡ cậu dậy hỏi han.

    "Nó không cho em vào phòng hả? Cái thằng này, không nói năng đàng hoàng được mà cứ phải động tay động chân. Đi theo anh, cuối hành lang còn một phòng đó, tuy là có hơi nhỏ chút nhưng cũng đủ đồ đạc."

    "Dạ."

    Anh lớn tận tình dẫn cậu xuống cuối hành lang, ở đó đúng là còn một căn phòng nhỏ. Cửa phòng vừa mở, một mùi thơm nhè nhẹ lan ra rất giống với cái mùi mà cậu đã ngửi thấy lúc ngồi sau lưng Lam Tuyên.

    "Mùi này là…"

    "Mùi trầm hương đó, vào đây đi…"

    Bên trong phòng, chiếc giường mới đã được thay drap và trải chăn, bọc lại áo gối. Bàn học đặt bên cạnh cũng đã được lau bóng loáng, tủ quần áo tuy nhỏ nhưng bên trong đã để sẵn các loại móc cho cậu tiện dùng.

    Tuy rằng anh lớn nói đây là phòng nhỏ nhất trong căn nhà, nhưng nhìn cách bài trí, Tử Kỳ tự thấy cũng đã quá ổn so với yêu cầu của cậu. Phòng còn có cả toilet riêng và một ban công nho nhỏ, với cậu mà nói thì căn phòng này không bất tiện chút nào cả.

    "Phòng mới dọn lại thôi, hi vọng là em không chê…"

    "Dạ không đâu, so với phòng của em bên Mỹ như vậy là quá tốt rồi đó anh!"

    Tử Kỳ ló đầu vào nhìn thử toilet, thấy bên trong để sẵn những đồ dùng hàng ngày, nhìn qua nhìn lại mấy lần cũng chẳng thấy thiếu thứ gì, cậu liền nghĩ ngay đến người đã cẩn thận chuẩn bị hết những thứ này cho mình. Đương nhiên còn có thể là ai khác ngoài anh lớn chứ, trong lòng cậu đinh ninh là vậy.

    "Em cảm ơn anh nha, anh chu đáo quá, chuẩn bị hết mọi thứ cho em! Đâu có như cái người kia…"

    Tử Kỳ còn chưa dứt lời Hàn Dương đã lắc đầu phủ nhận, anh lớn thân mật vỗ vai cậu, lên tiếng giải thích cho em trai mình:

    "Không phải anh đâu, thằng Tuyên làm đó! Anh bận việc ở trường nên không lo gì được cho em hết. Lúc mẹ nhờ anh đi đón em, anh bận quá nên mới nhờ Tuyên đi thay, anh cũng không biết nó còn phải dọn phòng cho em, lúc tối nó nhắn tin gửi hình qua cho xem thì anh mới biết!"

    "Anh Tuyên sao?"

    "Ừ, bất ngờ hả?"

    "Anh đang đùa em đúng không? Em không tin đâu nha!"

    Mặc dù dối lòng nói rằng bản thân không tin, nhưng mùi trầm hương mà cậu đã ngửi thấy trên người Tuyên ban nãy là bằng chứng rõ ràng nhất. Mùi hương đó ám vào áo anh đang mặc đậm đến như vậy, chứng tỏ người đó đã ở trong phòng đốt trầm hương và dọn dẹp rất lâu.

    "Thằng Tuyên nó lạnh nhạt vậy thôi nhưng được cái sống rất tình cảm, anh cũng không dối em việc nó không muốn ở cùng với người lạ nên mới chủ động dọn dẹp phòng cho em, nhưng trong mấy tiếng ngắn ngủi, nó vừa dọn phòng vừa đi sắm đồ, sắp xếp chỉn chu chỗ này chỗ nọ, tính ra cũng vất vả đúng không?"

    "Dạ…"

    "Còn một chuyện nữa…"

    Hàn Dương nở nụ cười chân thành với đứa em mới về nước, đương nhiên những lời mà anh nói đều có ý hi vọng mối quan hệ của hai đứa nhỏ đỡ căng thẳng hơn. Anh thật lòng muốn Tử Kỳ hiểu rõ, cậu em trai tính ngại phiền không ưa giải thích kia mới là người âm thầm làm hết những việc này cho cậu, mà thằng bé cũng không hi vọng cậu sẽ biết ơn mình.

    "Thằng Tuyên nó dọn phòng chăm chú quá nên lỡ quên việc rước em. Thật ra lúc nó đi trời mưa lớn lắm, dù trễ rồi nhưng nó vẫn vội vàng đến sân bay tìm em mà không thấy em đâu…"

    "Vậy… vậy à anh?"

    "Lúc em bị đưa lên đồn, nó vừa về đến nhà liền phát hiện ra mình nhầm lẫn. Lúc đó nó cũng lo sốt vó, lại xách xe chạy ngược lên đồn công an tìm em."

    Ban đầu Tử Kỳ đâu nghĩ được chuyện lại như thế này, trong lòng bỗng có chút an tâm vì không phải mình bị bỏ rơi, cũng không phải người ta không hề xem cậu như là anh em, cố ý để cậu một mình bơ vơ.

    "Em… em không biết nên mới trách anh Tuyên…"

    "Không sao đâu mà, giờ cũng khuya rồi, lo nghỉ ngơi dưỡng sức đi đã. Ngày mai nhà mình còn đi Lễ Chúa nhật buổi sáng nữa đó!"

    "Dạ!"

    Tử Kỳ tiễn anh lớn về phòng, lần đầu tiên cảm thấy xung quanh mình có nhiều người thân đến vậy, lòng cứ ngờ ngợ chẳng quen. Lúc quay về phòng mình, Tử Kỳ còn nhìn hình mặt cười dán đằng sau cánh cửa phòng mà bật cười một mình. Cậu không biết những cảm xúc trong lòng lúc này có tên gì, chỉ thấy tâm trạng háo hức lạ kỳ, nhịp tim cứ không nghe lời bộ não mà vô thức đập vội hơn, cậu thật không ngờ Lam Tuyên mới là người dọn dẹp và bài trí phòng cho cậu.

    Thả mình xuống chiếc giường ngấm mùi trầm hương, cậu úp mặt vào gối hít một hơi dài, nhớ lại khoảnh khắc khiến cho Lam Tuyên giật mình lạc tay lái vừa rồi.

    "Thơm quá đi… dễ chịu quá…"

    Đêm nay là đêm đầu tiên trong đời một kẻ ham ăn dễ ngủ, chưa từng lạ giường như cậu cảm thấy khó để vào giấc, cứ trằn trọc mãi không thôi.

    Chương trước
    Danh sách chương
    Chương tiếp
    Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
    • Htrongsang (30)
    • Facebook (0)

    Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)

    Số ký tự:0
    • NTT

      Trangcute

      11 tháng trước

      SETVIP , tg ơi em muốn đọc truyện thì phải làm sao ạ

      Trả lời Đã thích . 0
    • n

      ng_hnchang

      11 tháng trước

      Tử Kỳ bám anh Tuyên ghê ha. Dễ thương qué🫰🏻🫰🏻🫰🏻🫰🏻

      Trả lời Đã thích . 0
    • Minh Ánh

      11 tháng trước

      Nhỏ Tử Kỳ Bám a Tuyên lắm lun á Dễ thương v trừi

      Trả lời Đã thích . 0
    • jup

      11 tháng trước

      Nhỏ Mới Gặp mà Coi Bộ Bám Dữ Trời luôn!! Anh Tuyên ơi Anh Tuyên à ><

      Trả lời Đã thích . 0
    • DD

      Dương Dương

      11 tháng trước

      Sau khi về việt nam tử kỳ bị làm phiên Sau khi tử kỳ về nhà lam tuyên bị làm phiền :))))

      Trả lời Đã thích . 0
    • H

      Haonguyen

      12 tháng trước

      Giờ thì không muốn chung phòng mà sau này thì chưa biết à 😄

      Trả lời Đã thích . 0
    • X

      Xukiki_1712

      1 năm trước

      Đọc lại vẫn thấy truyện hay lắm luôn nha. Có lỗi chính tả xí thui nmà đọc vẫn cuốn dữ lắm luôn á 😘

      Trả lời Đã thích . 0
    • Nguyễn Trinh

      Quản lí truyền thông
      1 năm trước

      Đọc lại từ đầu mà cuốn không dứt ra được luôn á chời ở iii

      Trả lời Đã thích . 0
    • Uyên Ruby

      1 năm trước

      Chợt nhớ ra cô mik cx bán trầm hương nhưng quên mất mùi ntn gùi ahh

      Trả lời Đã thích . 0
    • s

      sariuri

      1 năm trước

      cái nết em Kỳ ngứa đòn thật sự, đôi này dễ thương quá

      Trả lời Đã thích . 0
    • s

      sariuri

      1 năm trước

      Anh Tuyên đúng gu quá à, đọc bằng mắt mà thấy ảnh sang gì đâu á

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mtam

      1 năm trước

      Đối với đứa khó nhớ mặt như toi, thì điều để lại ấn tượng nhất là mùi hương ấy, cũng muốn biết mùi của Kỳ nnao:))

      Trả lời Đã thích . 0
    • Cyno_Boylove

      1 năm trước

      Ghét của nào trời trao của nấy, định mệnh đó kk🤭🤭

      Trả lời Đã thích . 0
    • Jewel

      2 năm trước

      Lần đầu đọc bộ truyện kiểu này luôn á, oan gia ngõ hẹp, ghét của nào trời trao của đó. Định mệnh đưa lối Tuyên Kỳ đến bên nhau....

      Trả lời Đã thích . 0
    • Bikm DNing

      2 năm trước

      Phải nói là ít khi em đọc được truyện mà có kiến thức thâm sâu về đạo như vậy, từ chương hai mươi mấy qua đây em vẫn thấy nhiều sự hiểu biết trong đó. Quả thật, em ngưỡng mộ anh H ghê luôn

      Trả lời Đã thích . 0
    • Bikm DNing

      2 năm trước

      Quá trời ông Kỳ gòi, mấy bữa bận không có thời gian đọc truyện giờ quay lại đọc chương này cười ngất luôn =))

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lâm Vũ

      2 năm trước

      Tự nhiên đọc khúc này xong cái lướt shopee tìm trầm hương ngang zị á. Mà khúc này anh hay quá ha. Ngta mới về nước chưa biết đường mà thả ngta ngang zị rồi lỡ sao rồi sao trời.

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lâm Vũ

      2 năm trước

      Ông Kỳ trả treo ghê zị. Một ông thì cục súc lạnh lùng, một ông thì cà tưng cà tưng .. Rồi coi ông nào lây cho ông nào:))

      Trả lời Đã thích . 0
    • Ngọc Vui

      2 năm trước

      Mới gặp nhau đã hơn thua vói nhau rồi không biết này thì như thế nào nữa

      Trả lời Đã thích . 0
    • X

      Xukiki_1712

      2 năm trước

      2 ông này chắc phải oan gia ngõ cụt rồi chứ oan gia ngõ hẹp chi nữa🤣🤣🤣kkk

      Trả lời Đã thích . 0
    • 2 năm trước

      tác giả đã thàn công phác họa khái quát tâm lý của nhân vật rội nha

      Trả lời Đã thích . 0
    • T

      Thuan123

      2 năm trước

      Cho dù là em nui thì sớm muộn cx dề dới nhau thui!!!!

      Trả lời Đã thích . 0
    • NTT

      Thuuyen

      2 năm trước

      Tử Kỳ báo quá báo luôn. đúng là ghét của nào trời chao của ấyy

      Trả lời Đã thích . 0
    • Hoang thanh mai

      Nhà đầu tư
      2 năm trước

      Người ta nói ghét của nào trời trao của đó. Đợi xem xó đúng k ta

      Trả lời Đã thích . 0
    • 2 năm trước

      K là em nuôi thì là em yêu nhA Tuyên. Nggieejp quật k trượt phát nào cho mà xem

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lt0303

      Nhà đầu tư
      2 năm trước

      Sao mà thích 'oan gia ngõ hẹp' ghê á!! Tuyên với Kỳ ngứa mắt nhau nhiều vào rồi cũng có ngày 2 đứa quấn nhau không muốn rời lúc nào không hay!

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mina

      Nhà đầu tư
      2 năm trước

      14_2 kỉ niệm ngày lần đầu 2 vị đại ca gặp nhau,Ngta ngày hẹn hò, tỏ tình , còn mình thì kỉ niệm ngày ngứa mắt nhau

      Trả lời Thích . 1
    • Thùy trang

      Nhà đầu tư
      2 năm trước

      Miệng mồm thì hung dữ chứ thật ra trong lòng rất ấm áp . Rất chu đáo âm thầm làm việc mà ko cần cái con người vô tâm vô phế kia biết ,ko biết từ khi nào Tuyen đã âm thầm quan tâm đến Kỳ

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mina

      Nhà đầu tư
      2 năm trước

      thường ngta nói oan gia mà ngõ hẹp là vậy, 2 nhân vật chính ngay từ đầu đã ko ưa j nhau rồi, gặp nhau chỉ có những màn cãi cãi cọ cọ mà thôi. vả mặt nhé A tuyên

      Trả lời Đã thích . 0
    • Hoa lương

      Rosemary
      2 năm trước

      nhà họ trương thật sự rất ấm áp luôn, Kỳ à chỉ là mùi trầm hương thôi làm gì mà ngửi dữ vậy làm cho người ta giật mình rồi té xe luôn rồi kìa, ngửi làm người ta giật mình cho đã rồi kêu người ta không biết chạy xe bó tay với Kỳ luôn, còn về Tuyên chương này cho thấy Tuyên đã âm thầm quan tâm đến Kỳ rồi nhưng lúc này chưa nhận ra thôi Tuyên vẫn khó chịu và còn độc miệng lắm chưa gì đâu cái này chỉ mới bắt đầu thôi

      Trả lời Đã thích . 0

    © Bản quyền truyện thuộc về htrongsáng.

    © Copyright by htrongsang.

    All rights reserved.

    ☞ Do not Reup!

    Tổng lượt truy cập: 1,471,177 lượt

    Designed by Halink Web