Truyện boylove, truyện tranh boylove, tiểu thuyết boylove, BL
  • Thông báo
  • BOYLOVE
  • GIRLLOVE
  • TÌNH CẢM NAM NỮ
  • Kiến thức LGBTQ
  • Hoạt động xã hội
  • Reaction nè
  • Tự truyện
    • Đăng nhập
    1. Trang chủ
    2. Chương 3

    Chương 3

    U Mê

    Chương 3

    11,010
    Chương trước
    Chương tiếp

    Chương 3: Ngang bướng

    Đến tận một hai giờ gì đó Tử Kỳ mới thiu thiu ngủ được. Để chuẩn bị cho việc dậy sớm đi Lễ Chúa nhật như lời anh Dương đã dặn, ban đầu cậu còn nghiêm túc cài chuông báo lúc bốn giờ đúng, nhưng chuông báo vừa kêu vài tiếng cậu đã mò dậy tắt luôn, quên tiệt lý do cài chuông là gì. Chuông báo đã im, Tử Kỳ buông mình nằm xuống, thản nhiên tiếp tục giấc nồng như chẳng có gì đáng để suy nghĩ.

    Lam Tuyên thì khác xa một trời một vực, dậy sớm là thói quen thường ngày của anh nên lúc nào thức dậy anh cũng tỉnh táo, đến cái ngáp dài cũng không có. Thay quần áo chỉnh tề, dọn dẹp phòng ốc gọn gàng, sau đó anh đốt một nụ trầm hương, giữ cho phòng lúc nào cũng thoảng mùi trầm dìu dịu.

    Lúc ra khỏi phòng, Lam Tuyên liếc mắt nhìn sang phòng của cái kẻ đáng ghét kia, thấy cánh cửa khép hờ, anh còn tưởng cậu dậy sớm hơn mình, có khi đã xuống dưới để ăn sáng rồi cũng nên. Anh định tiện tay đóng cửa giúp cậu, nào ngờ lại nghe bên trong phát ra tiếng ngáy đều đều. Ừ thì kể ra cũng đâu có gì lạ, thỉnh thoảng anh cũng ngáy kia mà, nhưng chẳng hiểu sao lúc này tiếng ngáy của Tử Kỳ vào tai Lam Tuyên lại khó nghe đến vậy, khiến anh nhất định phải xông vào bên trong lôi cổ cậu dậy, phải nặng lời mắng cậu mấy câu mới cảm thấy hả lòng hả dạ. Ai ngờ ngay khi vừa mở cửa, quang cảnh bên trong phòng khiến Tuyên chết lặng. Anh hối hận vì đã để mắt mình phải nhìn thấy cảnh tượng bề bộn này. Chỉ trong một thoáng, anh quên tiệt luôn dự định lúc đầu khi đẩy cửa vào.

    Lam Tuyên đứng đờ ra đó, không biết làm gì tiếp theo. Tử Kỳ vẫn còn ngáy khò khò với cái tướng ngủ quái đản chưa từng thấy bao giờ. Một chân cùng một tay, châm chước thì gọi là nửa người bên trái đang nằm trên giường, còn nửa người bên phải ngả nghiêng ở mép giường, tay chân lòng thòng xuống nền nhà. Đã vậy, đầu cậu còn nghẹo sang một bên, miệng há hốc ngáy khọt khẹt, toàn thân chỉ mặc vỏn vẹn một chiếc boxer, điều hòa thì đang bật trong khi trời Đà Lạt lúc nào mà chẳng mát mẻ, ai lại lãng phí điện như vậy bao giờ.

    Dẫu có muốn dùng lời nói để phát tiết cảm xúc tiêu cực trong lòng đến đâu thì anh cũng chẳng biết phải dùng từ ngữ nào để diễn đạt cho hết nỗi bất mãn đối với Tử Kỳ lúc này. Trong đầu anh đã soạn sẵn những câu ngắn gọn bày tỏ cảm xúc chân thật nhất của mình, có điều không được văn hóa cho lắm nên anh kìm lại, chỉ nghiến răng gằn một câu: "Cái thằng điên này…" Lam Tuyên thật sự chỉ muốn xách cổ cái tên đó thẳng tay ném vào trong nhà tắm, nhưng anh không muốn dùng tay trần đụng vào người cậu ta. Đã được trải nghiệm cái tài ăn vạ của cậu ta rồi, đương nhiên anh chẳng dại dột gì mà lại rước họa vào thân.

    Lam Tuyên từ tốn cầm chai nước uống dở quên đậy nắp của Tử kỳ đang đặt trên bàn, thản nhiên tiến lại gần, dốc thẳng vào một bên tai cậu. Nước ộc xuống mặt, róc rách chảy vào trong tai, cảm giác lạnh buốt trên mặt cùng tiếng lùng bùng trong tai khiến Tử Kỳ đang say giấc nồng giật mình bật dậy, lắc đầu hắt nước đi rồi ngơ ngác nhét ngón út vào lỗ tai ngoáy ngoáy, còn nghiêng đầu cho dòng nước mau chóng chảy hết ra ngoài.

    Tử Kỳ ngơ ngác ngẩng lên nhìn người vừa chơi trò ác với mình, Lam Tuyên còn đứng đó nhướn mày nhìn xuống cậu, trưng ra vẻ mặt đương nhiên như muốn nói tôi đây chính là thủ phạm đấy, còn cậu đáng bị đối xử như vậy. Tử Kỳ cũng chẳng phải loại người dễ bị bắt nạt, cậu cáu kỉnh cầm cái gối ném về phía anh:

    "Anh! Anh lên cơn hả? Sao tự nhiên đổ nước vô tai em?"

    "Mấy giờ rồi?"

    Lam Tuyên nghiêm mặt, lạnh lùng hỏi một câu không đầu không đuôi. Tử Kỳ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, gắt gỏng đáp lại:

    "Mấy giờ cái gì? Người ta đang ngủ mà gọi dậy hỏi mấy giờ là sao? Bộ phòng ông không có đồng hồ hay gì?"

    Cảm thấy nỗ lực giao tiếp của mình đã đổ bể chỉ sau ba từ, không cần thiết phải dài dòng thêm nữa, Lam Tuyên gằn giọng, từng chữ từng chữ mang sự khó chịu rõ ràng:

    "Có đi lễ không?"

    Nhắc đến "đi lễ", Tử Kỳ liền nhớ đến chuông báo thức bị mình thẳng tay tắt lúc ngái ngủ. Liếc mắt qua chiếc đồng hồ để ở trên bàn, thấy hiện tại vẫn chưa thể gọi là trễ, trong lòng cậu nhen nhóm ý định chọc ghẹo Lam Tuyên.

    "Đương nhiên là có đi rồi, em đây mặc cái áo mang cái quần chỉ mất năm phút, sao tự nhiên lại phải dậy sớm như thế làm gì?"

    "…"

    "Bộ anh tưởng ai cũng điệu đà như anh sao? Đi lễ thôi mà xịt keo, chải chuốt, ăn mặc cầu kỳ như đi hỏi vợ vậy?"

    Lam Tuyên cắn răng nghe cậu lảm nhảm, chun mũi trước sự bê tha ngập ngụa trong căn phòng này sau mấy câu vừa rồi. Anh còn đang định hỏi xem Tử Kỳ có dậy để mà vệ sinh cá nhân hay không thì cậu lại nằm phịch xuống giường, miệng ngáp ngáp, tay xua như đuổi tà.

    "Tự tới tự đi nha, không rảnh đâu mà tiễn."

    Lam Tuyên chịu hết nổi rồi, nhưng lại nghĩ dù gì cũng đã mang tiếng làm anh, nếu chưa gì đã dung túng cho cái nết hư này của cậu thì những ngày tháng sau này còn khó chịu gấp ngàn lần. Nghĩ thông suốt rồi, anh dốc nốt số nước còn lại trong chai vào mặt Tử Kỳ không chút chần chừ.

    "Anh!"

    Bị nước lạnh dội thẳng vào mũi, Tử Kỳ vùng vằng ngồi dậy, mặt mày nhăn nhó khó chịu. Cậu ngẩng lên định cự cãi, nhưng nhìn ánh mắt đằng đằng sát khí của anh cùng chai nước rỗng bị bóp nhăn nhúm trong nắm đấm siết chặt nổi cả gân xanh, Tử Kỳ im thít. Cậu không muốn mình bị bóp teo tóp như chai nước kia đâu. Người như Lam Tuyên không thể làm căng được, vậy cậu chỉ còn cách nịnh nọt thôi.

    "Anh Tuyên à, hôm qua tại anh nên em mới về nhà trễ, mới phải đi ngủ trễ đấy chứ! Em chỉ mới vừa ngủ được có hai tiếng, à không, còn chưa được hai tiếng nữa. Cho em ngủ thêm ba mươi phút nữa thôi mà anh! Anh thương em một chút đi, một chút thôi mà…"

    Tử Kỳ lết từ trên giường xuống cạnh chân Lam Tuyên, ngón trỏ và ngón cái thu lại thành một khoảng bé tẹo, đưa lên cho anh xem tỏ ý mình chỉ xin “một chút" này thôi. Người kia thấy cậu bò tới gần liền vô thức lùi ra sau, chỉ có điều cách Lam Tuyên lùi lại để né tránh Tử Kỳ không chỉ cho thấy anh bị giật mình mà còn biểu lộ sự chán ghét đến cực hạn.

    "Tránh ra!"

    "Đi mà anh, em xin một chút thôi mà, một chút thôi…"

    Lam Tuyên nhìn cái bộ dạng lúc này của Tử Kỳ, mặc mỗi chiếc boxer, khóe mắt rơm rớm do ban nãy vừa ngáp đến chảy nước mắt, cái giọng năn nỉ dẻo quẹo phát ớn, gương mặt làm bộ dễ thương ngước lên nhìn anh, lặp đi lặp lại một câu duy nhất. Anh giơ chân cho cậu một cú đạp, lòng nghĩ chỉ một cú thôi là đã nể tình anh em lắm rồi đấy.

    "A, ui da…"

    Ăn một cú đạp, Tử Kỳ ngã lăn ra sàn ăn vạ, tiếp tục diễn cái nét mặt mày nhăn nhó, rên rỉ than đau hết sức giả trân.

    "Ui da! Đau quá đi à…"

    "Nhà tôi có thói quen Chúa nhật sẽ đi lễ sớm, đã dặn cậu từ hôm qua rồi, cậu không trốn được đâu, đi lễ xong rồi về ngủ tiếp cũng được, tuyệt đối không được phép bỏ lễ!"

    Tử Kỳ nằm dưới đất ăn vạ, nghe từng câu anh nói mà cảm thấy chướng vô cùng. Lam Tuyên lúc nào cũng tỏ vẻ trưởng thành, lại còn là người cứng nhắc nhất trong nhà, lời nói hành động lúc nào cũng đúng chuẩn mực, nghiêm túc giữ quy tắc đến mức cực đoan, có thể nói là được thừa hưởng toàn bộ cái "gen" khó tính từ ba. Càng nghĩ cậu lại càng không thể hiểu nổi, rốt cuộc thì anh Dương làm sao có thể chịu được tên này đến tận bây giờ?

    "Anh Tuyên à, anh có thấy vô lý quá không? Em đâu có ở đây từ nhỏ mà biết nề nếp ở nhà ra sao, nề nếp gì thì cũng phải có ngoại lệ đúng không? Anh cũng biết hôm qua em về nhà trễ rồi mà, anh làm ơn để em ngủ đi, chút nữa mẹ có hỏi thì em giải thích với mẹ. Việc này đâu có liên quan gì tới anh!"

    "…"

    Thấy đối phương không đáp lời mình, cậu chán nản ngồi bẹp xuống sàn, ngước lên nhìn anh chòng ghẹo.

    "Nhìn gì mà nhìn ghê vậy? Ngắm đủ chưa? Chưa thấy ai đẹp mã như tui à, anh còn đứng đây nữa tui cởi nốt cho anh ngắm."

    "Cậu đang giỡn mặt với tôi đó hả?"

    "Ai mà thèm giỡn mặt với anh, mặt anh khó ưa thấy bà, mới sáng sớm mà nhìn cái bản mặt anh là tui thấy xui cả ngày rồi đó!"

    Không ngừng tìm cách chọc tức Lam Tuyên bằng những lời lẽ khó nghe, nhưng cái Tử Kỳ nhận lại chỉ là vẻ mặt lạnh lùng không chút tức giận. Chọc chán, cậu lì lợm cầm cái máy nghe nhạc đặt bên giường, nằm phịch xuống giường đeo tai nghe lên. 

    Cậu cứ tưởng chỉ cần đeo tai nghe và nằm xuống nhắm mắt, mặc kệ Lam Tuyên là có thể đuổi anh đi. Ai ngờ anh cũng ngoan cố chẳng kém. Thấy Tử Kỳ đeo tai nghe giả điếc, anh cầm cái kéo trên bàn, cắt một nhát dứt khoát khiến hai bên tai nghe đứt rời. Tai nghe của Tử Kỳ nhìn có vẻ đã cũ lắm rồi, lại còn dùng với loại máy nghe nhạc lỗi thời đến mức khó tin nên Lam Tuyên không hề do dự khi cầm kéo cắt. Chiếc kéo này vốn anh để sẵn trong phòng cho cậu có cái tiện mở số hành lí đóng thùng được chuyển từ Mỹ sang đây. Mà thật ra, cũng chính anh là người chở đống hành lí của cậu về vào tuần trước. Cậu nói với mẹ rằng đồ đạc của mình bên Mỹ không có gì nhiều, mẹ bảo cậu chỉ mang những thứ cần thiết về thôi, còn dặn dò anh đến lấy mang về nhà gấp, sợ người ta chuyển đến mà không cẩn thận thì làm hư hỏng đồ đạc của cậu.

    "Không có gì nhiều" của Tử Kỳ là năm thùng carton loại lớn nặng trịch. Lam Tuyên nhớ ngày hôm đó mình cũng gấp gáp chạy tới chạy lui lấy đồ cho cậu, sắp gọn trong phòng, trong khi cậu về đến phòng rồi cũng chỉ nằm dài ra ngủ, chẳng thèm động đến đồ đạc của bản thân. Sự kiên nhẫn của anh cũng có giới hạn, hành động của cậu chẳng phải là muốn ép anh phát điên hay sao? Cắt đứt tai nghe của cậu chỉ là hành động xốc nổi trong lúc kiên nhẫn đang bị ép đến cực hạn, một tia lửa phẫn nộ nho nhỏ giấu dưới vẻ lạnh lùng ngoài mặt mà thôi. 

    Thế nhưng… Cái tên láu cá đó bất ngờ bật dậy, ấm ức nhìn anh, cậu ném hết gối trên giường về phía anh, run run nói như sắp khóc:

    "Máy nghe nhạc này là bà nội mua cho em! Bà mất rồi… đến cả cái tai nghe kỉ niệm mà anh cũng cắt đi nữa, anh đúng là độc ác… Em bắt đền, anh mua cái khác cho em đi!"

    "…"

    Giọng điệu sầu não này có vẻ không phải giả bộ, cậu lại còn mò mẫm tìm cho bằng được đoạn dây đã bị cắt rời. Hành động và biểu cảm của cậu chân thật đến mức khiến cho anh cũng có phần tin là bản thân có lỗi vì phá hỏng đi món đồ kỉ niệm mà bà đã tặng cho cậu.

    "Cái tai nghe đó… Tôi không biết…"

    "Anh thì biết cái gì? Tai nghe là một cặp, không được phép cắt đi như vậy! Nó là một cặp như một đôi tình nhân, anh chia rẽ chúng như vậy… quá là tàn nhẫn!"

    "…"

    Chuyện cắt dây tai nghe bình thường mà cái tên hâm dở này lại có thể suy diễn thành ra một đôi yêu nhau bị chia cắt. Đúng là rất biết cách khiến người khác áy náy, biến người ta trở thành trò đùa của mình.

    "Sau này anh sẽ gặp báo ứng, tình yêu bị ngăn cấm, đường tình trắc trở, lận đận… Cho anh biết cái cảm giác bị cắt đứt là như thế nào!"

    "Nói xong chưa?"

    "Xong cái gì mà xong? Em nói chưa hết đâu, trên đời này làm gì có ai hoàn hảo, nước trong quá thì không có cá đúng không? Anh khó tính như vậy, người xung quanh anh không ai phàn nàn là anh làm họ cảm thấy ngột ngạt lắm à? Anh khó chịu thì lên núi sống một mình đi, sống ở đó cho tới lúc chết khô luôn. Đừng có làm phiền những người thích tùy tiện như em!"

    Sắc mặt Lam Tuyên lúc này đã rất khó coi rồi, nhưng mà Tử Kỳ vẫn nhất quyết không im cái miệng lại, tính cậu trước giờ thẳng như ruột ngựa, một khi đã được đà chỉ trích ai thì dễ gì ngưng được.

    "Em nghe nói có nhiều học sinh trong trường ngưỡng mộ anh lắm, em tò mò ghê á! Gu học sinh bên này là kiểu robot được lập trình sẵn giống như anh hả? Máy móc rập khuôn, không có cảm xúc, không biết thế nào được gọi là… Á á á! Đau đau!"

    Chẳng muốn hao hơi tốn sức tranh cãi nữa, Lam Tuyên túm lấy cái đầu rối mù dựng đứng trước mặt mà lôi vào trong toilet. Đến nước này rồi, Tử Kỳ còn ngoan cố không chịu đứng dậy thì kiểu gì mớ tóc kia cũng rụng vài chục cọng. Cậu cắn răng chấp nhận đứng dậy, cúi đầu bước theo anh.

    "Được rồi anh, em dậy là được mà, anh bỏ ra đi… Anh định bứng hết tóc cho em trọc hả?"

    "Tôi đợi bên ngoài, cho cậu đúng mười phút vệ sinh cá nhân. Nhanh!"

    "Dạ em biết rồi! Mười phút gì chứ, năm phút thôi là em ra liền đó mà…"

    Lam Tuyên tống cổ Tử Kỳ vào toilet, đúng năm phút sau cánh cửa từ từ mở ra. Trong năm phút ngắn ngủi vừa rồi, đứng nhìn anh qua tấm kính mờ, trong lòng cậu nảy ra bao nhiêu suy nghĩ xấu xa, muốn tìm cách đùa cợt đối phương một phen. Nghĩ ra một ý tưởng hay ho, khóe môi cậu cong lên thành một nụ cười vô cùng mờ ám.

    "Ấy, em quên mang quần áo thay vào rồi."

    Tử Kỳ định bụng sẽ dọa anh bằng việc thả rông đi ra, nhưng mà cái người ở bên ngoài đã có chuẩn bị trước. Vừa nghe tiếng mở cửa, anh đã vứt cho cậu một chiếc khăn tắm cỡ lớn vừa đủ trùm từ đầu đến gối.

    "Kỳ ơi, con dậy chưa? Dậy ăn sáng đi lễ nè cục cưng ơi…"

    Kế hoạch của cậu đã bị con mắt tinh tường của anh bắt bài, sau đó chết yểu trong tiếng gọi của mẹ nuôi. Cậu đành vội vàng quấn khăn lùi vào toilet.

    Sau vài giây không nghe thấy tiếng đáp của Tử Kỳ, hình như bà Ngọc Anh quyết định đi lên tầng. Cậu và anh, hai người đều nghe thấy rõ ràng giọng nói của mẹ đang tiến tới gần:

    "Ủa? Tuyên dậy chưa con? Sao vẫn còn tắt đèn tối thui vậy?"

    "Con ở bên đây."

    Nghe giọng con trai phát ra từ căn phòng cuối hành lang, bà Ngọc Anh thoáng chút bất ngờ:

    "Ủa? Con không ở chung phòng với thằng Kỳ hả?"

    "Dạ phòng con bên này nè mẹ!"

    Tử Kỳ nhanh nhẹn đáp lại vừa lúc mẹ nuôi của cậu ló đầu vào nhìn thử. Bà thấy hai đứa cùng chung một phòng, nhưng lại là căn phòng trống cũ.

    "Ủa, Kỳ sao lại ở phòng này? Mẹ kêu thằng Tuyên để con ở chung phòng với nó mà?"

    Tử Kỳ nhớ lại chuyện anh lớn đã nói vào tối hôm trước, biết chắc kiểu gì cái tên cứng nhắc ngoài kia cũng không có cách thưa với mẹ. Tuy cậu vẫn còn khó chịu chuyện tai nghe và bị túm tóc, muốn mặc kệ anh, song có mẹ ở đây, cậu cũng không muốn bầu không khí trở nên khó xử, liền nhanh miệng giải thích:

    "Là thế này mẹ ơi, anh Tuyên dọn phòng này cho con đó mẹ, anh có hỏi con muốn ở chung hay là ở riêng, vì phòng này nó có hơi chật một chút! Con thích riêng tư nên chọn phòng này, nói vậy thôi chứ cũng không có thấy chật…"

    "Vậy sao? Tuyên dọn phòng cho em hả con?"

    "…"

    Không biết có phải bởi thoáng nghi ngờ trong câu hỏi của mẹ hay không mà Lam Tuyên chẳng hề lên tiếng trả lời, chỉ liếc mắt nhìn Tử Kỳ đứng trong toilet đang hớn hở ló đầu ra. Cậu thấy anh im lặng, đoán rằng cái tên này thấy tự ái nên không muốn đáp.

    "Đương nhiên là anh Tuyên dọn cho con rồi mẹ, anh ấy dọn phòng cho con cả ngày, sắp xếp lại bàn ghế tủ giường các thứ, bận rộn như vậy nên mới đi đón con trễ đó."

    Tử Kỳ thật sự muốn giải thích cho những hiểu lầm của mẹ tối qua, nhưng lại ngạc nhiên khi vẻ mặt Lam Tuyên nhìn cậu không hề có chút cảm kích nào, ánh mắt như muốn nói anh rất chán ghét những lời giả dối của cậu. Đối mặt với cái nhìn khó chịu của anh, cậu cũng tò mò không rõ mình đã sai chỗ nào.

    "Vậy à? Là Tuyên đã nói với con hay sao?"

    "Là anh Dương nói!"

    Nghe thấy tên anh hai, Lam Tuyên cũng chẳng thấy ngạc nhiên gì, nhưng cái nhìn hằm hằm ban nãy đã dịu đi đôi chút. Chỉ đơn giản là anh không muốn nhọc lòng giải thích mà thôi, việc đã làm anh cũng chẳng mong cậu nhớ ơn, nói gì đến việc xóa bỏ hiểu lầm của mẹ về cách hành xử của anh đêm qua. Anh cũng đâu còn là trẻ con nữa mà chấp nhặt những điều này.

    "Sao hôm qua Tuyên không nói cho mẹ hay? Con cứ im lặng vậy, làm sao mẹ biết những gì con làm kia chứ?"

    "Cũng không có đáng để nói mà mẹ."

    Tử Kỳ nghe vậy liền bĩu môi, thầm nghĩ: Đúng là đồ chảnh chọe, nói mà nghe phát ghét!

    Thế nhưng cái bĩu môi này vừa lúc rơi vào mắt Lam Tuyên, khiến anh lại nghĩ cậu chỉ nói cho dịu lòng mẹ, chứ chắc gì đã thật lòng cảm kích những chuyện mà anh làm. Tử Kỳ vừa bĩu môi đã bị anh liếc, thấy hơi chột dạ, ánh mắt nhìn Lam Tuyên cũng không còn tự nhiên nữa.

    "À mà… Con thay đồ sắp xong rồi, mẹ với anh xuống dưới trước đi, con xuống liền á!

    "Ừ mẹ xuống dưới trước, nhưng mà chuyện hôm qua mẹ cũng muốn xin lỗi Tuyên…"

    "Hôm qua con cũng có phần sai, mẹ la là đúng rồi."

    Ngoài câu nhận lỗi kia ra, Lam Tuyên không nói thêm gì nữa. Thật ra tính cách này của anh cũng rất giống Tử Kỳ, cậu chỉ nhớ rõ những chuyện mình làm sai, nhớ những điều tốt đẹp mà người khác làm cho mình, còn những chuyện tốt làm cho người khác, cậu thường không bận lòng ghi nhớ làm gì, cậu cũng không cần người khác biết ơn mình.

    Ban đầu sự lạnh lùng cao ngạo của Lam Tuyên khiến cậu cảm thấy ngứa mắt, nhưng đó cũng chỉ là chút cảm xúc tiêu cực nho nhỏ do ấn tượng ban đầu gây ra thôi. Cậu không thật lòng ghét anh, ngược lại càng thấy muốn làm thân với anh hơn. Cậu cũng từ từ cảm nhận được sự quan tâm âm thầm mà anh dùng hành động để biểu lộ chứ không dùng lời nói, giống như bây giờ, anh tinh tế kéo chiếc vali cậu vất lăn lóc dưới sàn lại gần cửa toilet cho cậu tiện lấy quần áo. 

    Nhìn cách Lam Tuyên quan tâm tới đứa em nuôi, bà Ngọc Anh không giấu được vui mừng khi thấy hai đứa nhỏ hòa thuận với nhau, bà vui vẻ ra cửa và bảo:

    "Thôi Kỳ thay đồ nhanh rồi xuống dưới nhà ăn xúp cua cho nóng nha con, anh hai con đang làm!"

    "Dạ!"

    "À Tuyên, con cũng xuống phụ anh hai một tay đi!"

    "Dạ!"

    Đây là lần đầu tiên Tử Kỳ trải nghiệm cảm giác cùng gia đình quây quần bên nhau ăn bữa sáng. Trước kia khi bà nội của cậu còn khỏe, bà chỉ có thể đưa cháu trai đến trường Tiểu học vào mỗi buổi sáng thứ Hai, sau đó cậu phải ở lại trong kí túc xá của trường đến cuối tuần mới được về nhà. Thấm thoát đã hơn mười năm dài trôi qua, mỗi cuối tuần Tử Kỳ đều trông chờ được về bên bà, rồi đến thứ Hai lại nuối tiếc phải rời đi. Cậu càng lớn, bà nội càng yếu đi, chẳng mấy chốc đã phải vào viện dưỡng lão, khiến Tử Kỳ càng thấm thía nỗi cô đơn lạc lõng nơi xứ người. Nếu như không vì tính cách vô tư, có lẽ cậu sẽ oán hận vụ tai nạn năm nào đã khiến bản thân mất đi cả ba lẫn mẹ. 

    Nội tâm Tử Kỳ đơn giản, cậu không muốn nặng lòng những điều làm mình buồn, lúc nào cũng tươi cười, dùng những chuyện vui vẻ át đi chuyện phiền lòng. Có lẽ điều này đã khiến Lam Tuyên tò mò về cậu, qua lời kể của mẹ về những gì cậu trải qua nơi đất khách quê người, anh không khỏi thắc mắc tại sao một người có tuổi thơ như vậy vẫn có tính cách lạc quan tươi sáng đến lạ, và dẫu có thấy chướng tai gai mắt vì cái tính đùa dai của cậu đi nữa thì anh cũng không đành lòng bỏ mặc. Mẹ anh cũng đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần rằng sự thiếu vắng tình yêu thương của ba mẹ trong quá trình trưởng thành sẽ để lại tổn thương trong tâm hồn, dẫn đến vài điểm cố chấp trong lối suy nghĩ. Tử Kỳ cũng vậy, thằng bé thể hiện mình rất kiên cường mạnh mẽ nhưng đôi lúc lại thích đùa dai, làm nũng như một đứa trẻ chưa lớn.

    Lam Tuyên vẫn luôn để tâm những lời mẹ nói về đứa em này, mà quả thật chỉ sau mấy giờ tiếp xúc, anh đã trải nghiệm hết tất cả. Cũng không phải anh muốn làm khó cậu hay ghét bỏ cậu, chỉ đơn giản là anh muốn cậu phải tập làm quen với cuộc sống khác hoàn toàn những năm tháng bên Mỹ. Dù sao thì nơi này cũng được xem là gia đình của cậu, nếu như cuộc sống ở đây có thể lấp đi khoảng kí ức cô đơn ngày trước thì cũng xem như là chuyện đáng mừng đúng không? Nhưng chẳng hiểu cớ sao khi để tâm đến việc giúp cậu hòa nhập với cuộc sống gia đình, trong lòng người làm anh này chợt vọng lại một tiếng thở dài.

    "Sao vậy Tuyên? Hình như em ghé ngang phòng gọi Tử Kỳ dậy đúng không? Hai đứa lại cãi nhau à?" Hàn Dương thấy em trai mình lẳng lặng vào bếp bèn hỏi.

    "Sao anh biết?"

    "Nhìn mặt em là anh đoán được rồi đó!"

    Thường ngày nếu không phải Tuyên thì sẽ là Dương đứng bếp, hai đứa thay nhau lo chuyện nấu ăn, nhưng bởi vì hôm qua Tử Kỳ đã gây chuyện khiến Lam Tuyên bị mắng, anh đoán Tuyên cũng không thể ngủ ngon nên đã quyết định dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, làm món tủ của mình cho cả nhà.

    Bữa sáng thịnh soạn tại nhà vốn đã là lệ thường từ khi anh em Dương chỉ mới ba bốn tuổi, nhưng với Tử Kỳ mà nói thì hoàn toàn xa lạ. Suốt những năm tháng từ lúc có ký ức đến tận bây giờ, bữa sáng của cậu đều rất qua loa, một trái chuối cũng xong, vậy nên đây là lần đầu tiên cậu được thấy một bàn ăn sáng đầy đủ món chính món phụ, đa dạng đến mức cậu tưởng mình đang ăn tiệc buffet, quả thật là mở mang tầm mắt.

    "Oa! Chỉ là ăn sáng thôi mà, có cần phải thịnh soạn vậy không?"

    Trên bàn đã bày sẵn mỗi người một tô xúp nóng, còn có sữa tươi, hoa quả đầy ắp. Trong bếp cả anh Tuyên và Dương vẫn còn đang bận bịu làm thêm một món gì đó. Bà Ngọc Anh thấy Tử Kỳ vẫn đứng lóng ngóng bên ngoài liền kéo cậu vào bàn ăn.

    "Tử Kỳ, lại đây ngồi với mẹ!"

    "Dạ để con vào bếp phụ hai anh!"

    Vừa lúc Lam Tuyên bê đĩa salad bước ra, anh lườm cậu bằng ánh mắt sắc lẻm, chặn đứng lòng nhiệt tình giúp đỡ bằng một câu gọn lỏn phũ phàng.

    "Không cần!"

    "Anh Tuyên, em cũng muốn phụ hai anh mà!"

    "Cậu ngồi yên một chỗ đã là phụ cho chúng tôi nhiều lắm rồi!"

    "Anh này…"

    Năn nỉ không được người này, cậu đành lân la sang người kia. Quả nhiên anh lớn vẫn tốt nhất, không nề hà đưa ngay cho cậu một đĩa salad trộn sẵn, thái độ cũng rất vui vẻ.

    "Vậy em đem cái này ra bàn giúp anh đi Kỳ!"

    "Dạ, tới liền, tới liền!"

    Tử Kỳ một tay bê đĩa salad, tay còn lại chôm lẹ miếng tôm trên đĩa bỏ vào miệng. Mới nhai được mấy cái, còn chưa nếm được vị, cậu đã bắt gặp ánh nhìn đằng đằng sát khí của người kia như muốn nhai đầu cậu.

    "Anh Tuyên, em tới ngồi cạnh anh được không?"

    "Không."

    Mặc dù đã bị từ chối thẳng thừng, nhưng Tử Kỳ vẫn nhanh tay kéo ghế ngồi cạnh Lam Tuyên ngay trước mặt mẹ, anh dù không muốn cũng phải miễn cưỡng chịu trận cho hết bữa sáng. Cậu thấy anh sợ mẹ phiền lòng, cứ cố tình đạp vào chân anh để gây sự. Lam Tuyên phải nhẫn nhịn lắm mới ăn hết một tô xúp thêm chút rau trộn, sau đó đứng dậy đầu tiên và rời bàn với lý do rất bình thường:

    "Con ra ngoài chạy xe tới chuẩn bị trước."

    "Cho em đi với!"

    “Ăn cho xong phần cậu đi.”

    Tử Kỳ thật chẳng khác gì con đỉa đói, cứ tìm mọi cách bám lấy Lam Tuyên gây chuyện. Mặc cho anh thể hiện hẳn ngoài mặt sự khó chịu như muốn xé cậu ra làm hai mảnh, cậu vẫn nhơn nhơn như không. Anh cảm thấy nếu trên đời này có cuộc thi đọ mặt dày, cậu chắc chắn sẽ đứng hạng nhất, mà nếu cậu không đứng hạng nhất thì cũng chẳng ai muốn giành cái vị trí đó đâu.

    ***

    Năm giờ hơn, cả nhà cùng đi bộ ra ngoài đầu hẻm, nơi có chiếc xe Mercedes bảy chỗ màu đen chờ sẵn. Nhìn từ phía ngoài, thấy Lam Tuyên lạnh lùng ngồi ở ghế lái trông cũng oai lắm. Thời gian ở Mỹ đa phần Tử Kỳ ngồi xe buýt, chưa từng có xe riêng để tự lái, nên khi thấy hình ảnh Lam Tuyên ngồi trong xe toát lên sự trưởng thành, vẻ hâm mộ hiện lên trên mặt cậu. Cậu nhanh chóng chạy tới mở cánh cửa bên ghế phụ, chui tọt vào ngồi cạnh anh.

    "Anh Tuyên, anh thi bằng lái rồi hả?"

    "…"

    "Nghe nói anh ở lại lớp hai năm đúng không? Vậy là anh đủ tuổi có bằng lái xe rồi mà. Ôi ngưỡng mộ ghê nha, em cũng muốn học lái nữa! Anh học ở đâu vậy?"

    "Kỳ muốn học thì nói anh Tuyên dạy cho là được, anh của con tự học lái đó, mặc dù nó có đăng kí học ở trường dạy lái nhưng mà một tuần bên đó chỉ có mấy buổi tập thôi!"

    Lam Tuyên vốn không định trả lời là mình tự học, anh có dự cảm Tử Kỳ mà biết thì mình chỉ thêm phần khó chịu, nhưng mẹ đã kể bằng giọng điệu rất đỗi tự hào như vậy, anh lại không muốn làm mẹ cụt hứng, đành im lặng chẳng ừ hử gì.

    "Tự học hả mẹ! Oa anh Tuyên giỏi dữ!

    Cái kiểu khen ngợi quá lố đó nghe thế nào cũng khiến Lam Tuyên cảm thấy Tử Kỳ đang mỉa mai mình. Trong lòng không vui, anh quay sang liếc xéo cậu một cái, nói cộc lốc:

    "Cài dây an toàn vào!"

    "Cái anh này, sao nói chuyện với em lúc nào cũng gắt quá vậy? Dịu dàng một chút được hông?"

    "Cậu câm miệng lại cho tôi nhờ!"

    "Hì hì…"

    Lam Tuyên đã tỏ thái độ khó chịu thế này với rất nhiều người, đa phần những người đó đều né xa anh chỉ sau một lần duy nhất. Tử Kỳ là người đầu tiên vẫn còn mặt dày làm thân sau nhiều lần bị gắt, cũng chẳng biết có phải do cậu đang cố nhịn để hòa đồng với người nhà hay không, nhưng rõ ràng anh càng gắt gỏng nặng lời, cậu càng cố tình xáp lại gần. Suốt quãng đường đến nhà thờ cậu cứ đăm đăm nhìn anh, ánh mắt soi mói đó làm anh bức bối vô cùng.

    "Mọi người xuống xe trước đi, con lái xe qua bên kia đường tìm chỗ đậu rồi sẽ vào sau!"

    "Con đi với anh Tuyên!"

    Nghe thấy Tử Kỳ nói vậy, khỏi phải nói cũng biết Lam Tuyên bực bội thế nào. Anh lập tức quay sang hằm hằm nhìn cậu. Vậy mà cậu vẫn ngồi lì đó không chịu xuống xe, lại còn làm bộ thân mật bắt chuyện:

    "Anh, em nghe mẹ nói anh vào ca đoàn của nhà thờ hả? Nói vậy là chút nữa anh ngồi dự lễ ở vị trí của ca đoàn sao?"

    "Ừ."

    "Em muốn được ngồi cùng với anh thì phải làm sao?"

    "Không phải người trong ca đoàn thì không ngồi được!"

    "À dạ, vậy thôi."

    Tử Kỳ nhún vai ra vẻ cam chịu, lúc sắp xuống xe lại loay hoay mãi không cởi được dây an toàn, chẳng biết tự nhiên chốt khóa bị sao mà dính cứng ngắc ấn hoài không mở. Lam Tuyên đã đi được một đoạn lại phải quay về, trong giọng nói thêm phần khó chịu với sự lề mề của cậu:

    "Làm cái gì vậy? Định trốn lễ nữa hay sao?"

    "Đâu có, anh coi nè, khóa cứng quá…"

    Trước vẻ mặt nhõng nhẽo như một đứa con nít lên năm, biểu cảm Lam Tuyên vô thức dịu lại, nếu không phải vì vẻ bơ vơ bất lực đó, có lẽ anh cũng chẳng chịu hạ giọng xuống thế này:

    "Bỏ cái tay ra đưa đây tôi xem."

    "Em đâu có muốn đâu, tại nó dính cứng quá chứ bộ?"

    "Ngồi im."

    Lam Tuyên đứng bên ngoài cửa ghế phụ, cúi người vào bên trong để tháo dây an toàn giúp Tử Kỳ. Cậu lại chẳng để ý đến cái chốt khóa bị kẹt nữa, sự chú ý bị hút hết vào mùi thơm thoang thoảng trên mái tóc đối phương. Mùi hương ấy choán hết tâm trí khiến cậu vẩn vơ nghĩ những điều kì lạ: Đàn ông đàn ang mà chăm chút vẻ ngoài dữ vậy? Có khi nào ổng thích con trai không ta?

    Tử Kỳ cúi xuống ngẩn ngơ ngửi mùi trên tóc người ta, định hỏi xem đối phương dùng dầu gội gì nhưng mùi hương mê hoặc đó đã cuốn bay những gì cậu vừa định hỏi.

    Tháo giúp cậu xong rồi, Lam Tuyên nhấc mình lùi ra ngoài, lúc ngẩng lên lại giao mắt với người đang cúi xuống, khoảng cách quá gần không thể né được, theo đà ngẩng lên, anh vô tình đưa mặt lướt qua cậu sát rạt, cạnh má gần như cọ qua chóp mũi cậu.

    "Gì vậy?"

    Anh giật mình vội đẩy cậu ra, cậu lại ra vẻ mình rất mực đàng hoàng, giải thích một cách đầy chính trực cho hành động cúi xuống vừa rồi:

    "Em chỉ cúi ngửi mùi tóc của anh thôi mà, anh phản ứng ghê vậy?"

    "Tôi làm cái gì mà ghê?"

    "Anh vừa đẩy em đó, đồ hung dữ!"

    Vờ vịt giận dỗi người ta xong, Tử Kỳ mặt dày tự bước xuống xe, cậu còn định tự mình sang đường, nhưng đến lúc chứng kiến dòng xe tấp nập ào tới, cậu lại co người chạy về phía anh như một chú mèo sợ mưa, vội vội vàng vàng nấp bên phải đối phương, ôm cánh tay anh cứng ngắc.

    "Trời ơi xe nhiều quá anh ơi… Xe nhiều quá làm sao mà qua đường được?"

    "…"

    Lam Tuyên vẫn chẳng nói chẳng rằng, đáng ngạc nhiên là anh lại không hất tay cậu ra. Thật ra anh đang cảm thấy buồn cười vì cái dáng vẻ sợ sệt của tên ngốc này, chỉ tiếc bản thân không thể thoải mái cười một trận, song cái cảm giác lần đầu có một đứa em trai đã mười sáu tuổi vẫn bám người giống như Tử Kỳ...

    Thật lòng mà nói cũng không tệ chút nào

    Chương trước
    Danh sách chương
    Chương tiếp
    Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
    • Htrongsang (23)
    • Facebook (0)

    Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)

    Số ký tự:0
    • H

      Hmy

      11 tháng trước

      Kỳ nó lạc quan, vô tư, dễ thương vô cùng. Không bao giờ để bụng những lời nói của anh

      Trả lời Đã thích . 0
    • n

      ng_hnchang

      11 tháng trước

      Nết nhỏ Kỳ vô tư quá hâhhha. Ẻm nói không ngừng nghỉ luôn

      Trả lời Đã thích . 0
    • jup

      11 tháng trước

      Quá trời quá đất cái lết nhỏ Kỳ hongg Bé Tuyên rất bất lực=)))

      Trả lời Đã thích . 0
    • X

      Xukiki_1712

      1 năm trước

      Em góp ý một xí là súp cua là 's' nhé ạ. Góp ý v thui chứ thật ra truyện này ngoài 1 ít lỗi chính tả ra thì không có lỗi gì nữa luôn ấy, đọc lại mà vẫn dính vãi ò😍😍😍

      Trả lời Đã thích . 0
      • h

        htrongsáng

        1 năm trước

        Anh cảm ơn nhưng mà. Xúp mới đúng chính tả nha em, súp là sai chính tả á.

        Trả lời Đã thích . 0
    • s

      sariuri

      1 năm trước

      nguyên chương toàn là thoại của em Kỳ, ẻm nói liên tục z

      Trả lời Đã thích . 0
    • s

      sariuri

      1 năm trước

      không biết hai người này yêu nhau kiểu gì nữa, cưng vl

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mtam

      1 năm trước

      Đoạn cuối đúng dễ thương luôn má, như mèo con ấy, đáng iu vvvv

      Trả lời Đã thích . 0
    • Jewel

      2 năm trước

      Thích tính cách của Tử Kỳ, kiểu hồn nhiên, lạc quan không để bụng, gặp mình là đã cảm thấy tộ thương lắm luôn '((((

      Trả lời Đã thích . 0
    • Bikm DNing

      2 năm trước

      Kỳ như là chú mèo con vậy á, giống Tuyên mà. Mỗi tội là Kỳ là con mèo năng động, lạc quan, nghịch ngợm thì Tuyên trái ngược hẳn luôn hehe

      Trả lời Đã thích . 0
    • Bikm DNing

      2 năm trước

      Kkk Kỳ giống em ghê, đặt giờ báo thức nhưng rồi chẳng dậy được :))). Vậy mà dậy đọc truyện thì nhanh lắm, đúng kiểu không báo không được

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lâm Vũ

      2 năm trước

      Mà đúng 2 anh em nhà T & D trái nết ghê. Một người âm lãnh, một người ấm áp... Nên Kỳ cũng đỡ tủi thân. À...mà ổng có biết tủi thân đâu kk.

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lâm Vũ

      2 năm trước

      Kể ra đang yên bình theo một quỹ đạo nhất định mà tự nhiên lòi ra 1 tên nhoi nhoi như Kỳ thì T đúng thật là phải chịu đựng dữ lắm á.. Mặc dù Kỳ hoạt bát, vui vẻ nhưng mà với tính cách của Tuyên thì thật ...... Mà ông Kỳ cũng vô tư lạc quan ghê..đổi lại người khác chắc đã tự ái không còn muốn nói chuyện với T rôig

      Trả lời Đã thích . 0
    • Ngọc Vui

      2 năm trước

      Tui thích tính cách của Kỳ ghê dù Tuyên có nói những lời khó nghe những vẫn không để bụng

      Trả lời Đã thích . 0
    • X

      Xukiki_1712

      2 năm trước

      kỳ vẫn luôn lạc quan và vô tư như z luôn á! Thích ghê, lúc nào cũng đem lại năng lượng tích cực cho ng khác <3 bởi z ms nói dù ông Tuyên có cọc như nào thì ông Kỳ cx chai mặt từ lâu r=))))

      Trả lời Đã thích . 0
    • T

      Thuan123

      2 năm trước

      Kỳ ở Mỹ nên tính cách khá cởi mở nên sự lạc quan luôn ở xung quanh, bởi z Tuyên mới rụng đoá🥰😍😍

      Trả lời Đã thích . 0
    • NTT

      Thuuyen

      2 năm trước

      Vẫn là thích cái tính vô lo vô nghĩ của Tử Kỳ. Sự tích cực mà em luôn mong có

      Trả lời Đã thích . 0
    • Hoang thanh mai

      Nhà đầu tư
      2 năm trước

      Thích cái tính của Kỳ ghê. K để bụng, k giận dỗi vì những câu khó nghe của Tuyên.

      Trả lời Đã thích . 0
    • 2 năm trước

      Ky lấc cấc .nc k bao giờ để miẹng ra da luôn á. Kkk

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lt0303

      Nhà đầu tư
      2 năm trước

      Kỳ như một đứa trẻ 5 tuổi dị á!! Cái gì cũng thấy mới và không biết haha. Chúc mừng Kỳ đã có 1 gia đình mới và đặc biệt là 1 người anh trai sắp bị trêu sấp mặt kk

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mina

      Nhà đầu tư
      2 năm trước

      đọc lại thấy bạn Kỳ hồi này kiểu như hết sức là ko có não và cực kì ngây thơ kkk

      Trả lời Đã thích . 0
    • Hoa lương

      Rosemary
      2 năm trước

      Tử Kỳ ở mỹ đã lâu khi về lại quê hương nơi mình sinh ra giờ cái gì cũng mới mẻ hết và từ giờ Kỳ không còn cô đơn một mình nữa vì giờ tử Kỳ đã có gia đình mới và những người gia đình này luôn dang tay chào đón và hết mực yêu thương kỳ nữa

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mina

      Nhà đầu tư
      2 năm trước

      Kỳ từ 1 nơi xa tới đây. cái gì cũng mới mẻ, có 1 gia đình mới, ba mẹ mới, các anh mới, nếu nghĩ là bản thân mình chưa chắc mình đã sống vô tư tự tại được như Kỳ,

      Trả lời Đã thích . 0

    © Bản quyền truyện thuộc về htrongsáng.

    © Copyright by htrongsang.

    All rights reserved.

    ☞ Do not Reup!

    Tổng lượt truy cập: 1,471,179 lượt

    Designed by Halink Web