Chương 1: 14/02 đáng nhớ
"Tuyên ơi dậy đi! Sao nằm đây ngủ vậy con?"
"Mẹ…"
Tiếng mẹ cất lên đâu đó từ bên kệ dép, Lam Tuyên dụi đôi mắt nhập nhèm vì ngái ngủ rồi mới chống tay ngồi dậy.
Hôm nay là thứ Bảy, sau khi chạy bộ về, Tuyên tranh thủ chuẩn bị đồ ăn sáng để kịp đến trường. Học nửa buổi ở trường thì anh được về nhà, nhưng cơn đau đầu dai dẳng bám theo chẳng tha, chỉ ngồi xem chương trình tivi một chút mà anh lại thiếp đi lúc nào chẳng hay.
"Thằng Dương đâu con? Vẫn chưa về sao?"
"Anh hai có hẹn với bên Hội Học sinh chiều nay rồi mẹ."
Bà Ngọc Anh là một bác sỹ - chuyên ngành trước đây mà bà theo đuổi là Tâm thần học. Sau này, bà mở rộng kiến thức và học thêm về Tâm lý học để trở thành chuyên gia tâm lý. Dạo gần đây, bà còn tham gia nhiều hoạt động cộng đồng và công tác xã hội để giúp đỡ những mảnh đời kém may mắn, nhưng bởi vì công việc bộn bề, bà khó có thể dành thời gian để gần gũi, quan tâm hai đứa con của mình, hai đứa nó nương tựa vào nhau lớn lên. Nhưng kể từ lúc Tử Kỳ đồng ý về quê, bà đã dành không ít thời gian để lo toàn bộ thủ tục của nó, duy chỉ có việc ra đón tận sân bay là bà không thể, bởi vì hôm nay bà còn phải tranh thủ sang nhà nội làm chút công chuyện. Bà ngậm ngùi đem trọng trách giao lại cho cậu con lớn, cứ tưởng đâu là có thể yên lòng rồi kia chứ?
"Ơ đứa này? Mẹ dặn nó chiều ra sân bay rước thằng Kỳ về mà! Em con ít khi về Việt Nam, không để nó tự đi tự về được đâu! Bây giờ mấy giờ rồi?"
Lam Tuyên điềm tĩnh liếc nhìn đồng hồ, còn ngáp dài một cái đầy chán chường. Xem thái độ của anh là hay, anh chẳng có tí hứng thú nào với chuyện nhà sắp có thêm thành viên mới.
"Anh hai có dặn con đi rước nó rồi, với lại hơn tám giờ tối mới hạ cánh mà, bây giờ mới có bốn, năm giờ!"
"Vậy thì được, mà con rước thì mẹ càng yên tâm hơn! À Tuyên, con có bằng lái xe hơi rồi thì lấy xe của ba mà đi rước em cho thoải mái…"
Thật ra từ đầu bà đã muốn nhờ Tuyên đi đón Tử Kỳ, chẳng qua bà ngại cái tính khó chịu của thằng con mình, nhờ nó rồi lại phải nghe thêm mấy câu cự nự, chẳng bằng nhờ thằng Dương nhiệt tình hơn. Vậy mà nó lại có thể nhanh nhẹn nhận lời giúp anh trai, khác hẳn với cách đưa đẩy từ chối lời nhờ khéo ban đầu của bà.
"Mà nè, con đưa Tử Kỳ về rồi thì sắp xếp cho nó ở chung phòng với con luôn đi!"
"Mẹ nói gì cơ?"
Lần này thì Lam Tuyên không ngáp nữa, hai mắt anh mở to đầy kinh ngạc chỉ vì câu này của mẹ.
"Mẹ nói con dọn dẹp phòng cho Tử Kỳ ngủ chung chứ sao?"
"Không được! Con quen ở một mình lâu nay rồi mà!"
Bà Ngọc Anh cũng biết chắc chắn thằng con trai khó ở sẽ giãy nảy lên phản đối đề nghị của mình, nhưng hiện tại bà vốn không phải đang thương lượng với nó, bà đang yêu cầu nó nghe lời. Sắc lệnh tối cao đã ban, thằng bé buộc phải chấp nhận bằng tất cả sự nhiệt tình.
"Con thử làm chưa mà biết mình không làm được?"
"Nhưng mà… nhà thiếu gì phòng, tại sao lại là phòng của con? Phòng anh hai thì sao? Con tưởng thằng kia về sẽ ở phòng của anh hai, anh hai toàn ở kí túc xá của trường, cả tuần về nhà có hai ba lần, sao không để thằng kia ở trong đó đi?"
Ở nhà thì Lam Tuyên rất hiếm khi lớn tiếng phân bì điều gì với anh Hai, vậy mà giờ cũng biết lên giọng bức xúc, nhưng mà trước giờ kết quả vẫn như vậy, bởi vì nhà không có con gái nên anh trai yếu đuối mỏng manh cứ như công chúa nhỏ được mẹ thương mẹ chiều. Tuyên tị nạnh với “công chúa nhỏ của mẹ” thì chỉ có thiệt cho mình thôi. Mỗi lần anh tỏ thái độ cáu gắt, chỉ cần lỡ lời một từ không chuẩn mực cũng đủ để bị mẹ trách. Sau đó, từng câu từng chữ của bà sẽ khiến Lam Tuyên không còn ngang ngược, ánh mắt nhận tội hạ xuống càng lúc càng thấp.
"Thằng kia là thằng nào?"
"Con xin lỗi, ý con là sao mẹ không để Tử Kỳ ở phòng của anh Dương đi…"
"Thằng bé từ nhỏ đã không có anh em ba mẹ ở cùng, mang nó về Việt Nam rồi cho nó ở phòng riêng thui thủi một mình như vậy có ý nghĩa gì?"
"…"
Nhìn cái vẻ im lặng ngậm ngùi của cậu con trai, bà Ngọc Anh biết thằng con mình có lẽ đã tám, chín phần chấp nhận số phận rồi. Vậy mà bà vẫn cố tình chêm thêm vài ba câu chèn ép, đến khi thằng con đang sưng sỉa cái mặt phải tự nguyện lên tiếng đồng ý mới thôi.
"Mẹ cũng tính để cho hai đứa ở chung ngay từ đầu rồi, để con giúp đỡ nó quen với cuộc sống bên này. Còn phòng tập nhảy của con đó, sau này mẹ sẽ cắt bớt đi để nới rộng cái phòng chỗ cuối hành lang cho Kỳ chuyển sang, cái phòng đó vừa chật chội mà còn bừa bộn, không thể để em nó ở được!"
"Đừng cắt phòng tập nhảy của con mà mẹ, như giờ đã bé xíu rồi, còn cắt đi nữa con tập sao được?"
"Con đó, con có biết thằng Kỳ quyết định về đây hơi vội nên mẹ không kịp sắp xếp phòng cho nó không? Nếu đã biết thì đừng làm mẹ khó xử nữa, cái gì cũng không chịu thì mẹ sẽ cho con ra ngoài ở!"
"Con biết rồi, để con dọn phòng. Mẹ đừng xén mất phòng tập nhảy của con!"
Thật ra ba mẹ Tuyên vốn cũng đang kinh doanh tận ba bốn khu homestay gần đây, chuyện sắp xếp chỗ ngủ cho Tử Kỳ nào phải chuyện khó khăn gì, chẳng qua anh thừa biết mẹ muốn cho Tử Kỳ cảm giác gia đình gần gũi. Thế nên Lam Tuyên cũng chẳng còn cách khác, vừa không muốn phải ở cùng với Tử Kỳ, vừa không muốn hy sinh cái phòng tập nhảy đã được đầu tư to bự, anh suy nghĩ một lúc rồi chủ động đứng dậy xách đồ lên lầu, đi tới cuối hành lang, nơi có cái phòng trống mà mẹ nhắc đến, tranh thủ dọn dẹp cho người ta có một chỗ ngủ tử tế trước khi bị mẹ sờ gáy thêm một lần nữa.
Lam Tuyên dọn một mạch cho đến hơn tám giờ tối mà không ăn không uống gì, quên luôn cả nhiệm vụ đi đón Tử Kỳ mà anh hai đã nhờ vả trước đó. Thế là dù không hề cố ý, Tuyên vẫn bỏ Tử Kỳ đáng thương đứng ôm cái bảng có ghi tên mình ở ngoài sân bay Liên Khương, chờ đến khi người xung quanh tan gần hết.
"Thuê bao quý khách vừa gọi…"
Tử Kỳ đợi hơn ba mươi phút, bắt đầu thấy nóng ruột nên thử gọi vào số mà mẹ đã đưa trước đó. Cậu không biết đây là số di động của anh hai Hàn Dương, người còn đang tất bật công việc ở Hội Học sinh, từ lúc bắt đầu cuộc họp Dương đã tắt chuông rồi.
"Mấy người này, sao không có ai online để gọi vậy ta…?"
Cậu loay hoay tìm lại địa chỉ, nhưng do đã nghịch điện thoại suốt chuyến bay dài, cậu vừa đọc được tên đường thì điện thoại cũng "ngáp ngáp" tắt nguồn mất tiêu. Cậu thở dài, không mang theo cục sạc dự phòng đúng là một sai lầm lớn. Tử Kỳ có mua một cái sim tạm thời nhưng cũng chẳng có cách gì để liên lạc người nhà ra đón. Trong khi đó, dù anh hai đã cẩn thận gửi cho cậu số điện thoại của Lam Tuyên, nhưng Tử Kỳ lại để chế độ máy bay trước khi nhận được tin nhắn.
Làm xong thủ tục nhập cảnh rồi, cậu còn phải bay thêm một chặng từ Sài Gòn về Đà Lạt. Lúc đặt chân xuống sân bay Liên Khương, Tử Kỳ vẫn không nghĩ là mình xui xẻo đến mức này, cứ ỷ y vào số phần trăm pin còn lại trong máy, bây giờ cậu chỉ có thể đổ lỗi cho sự bất cẩn của mình. Lẽ ra, cậu vẫn còn một cách là sạc máy ở chỗ sạc miễn phí, nhưng trớ trêu làm sao khi trạm sạc này lại chỉ cho cổng sạc chứ không cho sẵn dây để cắm. Cậu bực dọc lầm bầm:
"Thời buổi nào rồi còn bắt xài dây cáp nữa chứ? Đã cho sạc miễn phí sao không cho xài đế sạc không dây luôn đi!"
"Người ta cho sạc miễn phí là may lắm rồi còn đòi với hỏi!"
Một người ngồi bên cạnh phản bác câu than phiền của cậu.
"…"
Ừ thì người ta nói cũng không sai, nên cậu cũng tự biết thân biết phận, im lặng quay lưng đi.
Cuối cùng Tử Kỳ cũng không đủ kiên nhẫn chờ đợi thêm nữa, cậu quyết định kéo chiếc vali của mình ra bên ngoài bắt taxi. Vị trí duy nhất mà cậu biết được chính là "chợ Đà Lạt", nhưng từ chợ về nhà phải đi thế nào thì cậu bó tay toàn tập, niềm hi vọng cuối cùng của cậu là tìm được một chỗ để sạc điện thoại trước đã. Tình thế tréo ngoe này khiến cậu chỉ ước mình vẫn còn ở Mỹ, ghé vào bất kì cửa hàng tiện lợi nào cũng có thể sạc miễn phí, chỉ cần đặt điện thoại lên đế và thưởng thức phần gà rán mà thôi.
Dòng người ngoài kia dù vội vã nhưng ai cũng có ít nhất một người đứng cùng, nhìn qua nhìn lại chỉ thấy một mình cậu loay hoay tự tìm taxi, mà taxi tầm này đều đã có người gọi sẵn từ trước, muốn tìm một chiếc chưa có khách để chui vào thôi cũng khó vô cùng.
"Meo!"
Cậu thở dài ngán ngẩm, nhìn ra một vùng trời đêm bắt đầu tí tách mưa rơi, cảm thấy mình rất giống một chú mèo con lạc chủ. Nhưng mà cái tiếng "meo" vừa rồi thì không phải cậu kêu đâu nhé.
"Meo!"
Dưới lề đường chẳng biết từ đâu chui ra một con mèo nhỏ, là mèo Anh lông ngắn trông rất đáng yêu, cổ có đeo vòng nhưng lại chẳng thấy chủ đâu, mèo ta nép vào dưới bánh xe một chiếc taxi ngay trước mặt cậu, co mình run rẩy, không biết vì sợ hay vì lạnh.
"Ấy ấy! Anh gì ơi dừng xe!"
Từ nhỏ Tử Kỳ đã rất thích mèo, cho nên chuyện một con mèo đáng thương sắp bị xe cán ngay trước mắt cậu thật quá kinh khủng. Cậu liều mạng chạy ra, chặn trước đầu taxi ra hiệu tài xế dừng xe gấp. Người tài xế nghe thấy tiếng gọi hốt hoảng thế kia đương nhiên không đạp ga nữa, khoảnh khắc cậu cúi xuống ôm bé mèo vào lòng cũng là lúc Lam Tuyên đội mưa từ thành phố chạy tới tìm cậu, hai người lướt qua nhau, gần đến vậy nhưng lại không ai nhận ra ai.
"Meo, chủ của mày đâu? Mày đi lạc hả… Tội nghiệp, giống tao quá à…"
"Meo…"
Nhìn khung cảnh lạ lẫm trước mắt, Tử Kỳ thở dài một hơi, đoạn cúi xuống thì thầm với con mèo đáng thương trên tay.
"Mày nói coi, giờ tao phải làm sao…?"
Một mình lo cho bản thân đã không xong, lại còn rước thêm cả con mèo này nữa.
"Để xem nào…"
Chiếc vòng cổ của nó có khắc tên "Miu", kèm với số điện thoại của chủ ở mặt sau. Nhưng dù có số liên lạc thì cậu cũng bó tay, điện thoại trong túi đã hết pin từ lâu rồi.
"Thôi mày chịu khổ với tao một chút đi nha, chút nữa có chỗ dung thân rồi tao sẽ tìm chủ cho mày! Được không?"
"Meo!"
"Ngoan lắm!"
Ôm mèo con vào lòng, hôn lên cái đầu lông xù xù của nó vài cái, Tử Kỳ quyết định ra ngoài đường tìm xe về thành phố. Cậu chẳng hay biết chuyện bên trong sảnh ga đến có một người vẫn đang cuống quýt chạy đi tìm mình, kết cục chỉ tìm thấy mỗi cái bảng tên ghi "Đặng Tử Kỳ" vứt lăn lóc trong thùng rác, lại mãi không gọi Zalo được cho cậu, anh ta áy náy không thôi. Nhưng Tử Kỳ không ngờ cái số tưởng chừng đen như mực của cậu vậy mà cũng nhiều bất ngờ lắm thay.
Bất ngờ nhất phải kể đến việc sau khi đầu hàng không bắt được xe, cậu ôm chú mèo đáng thương lang thang trên đường, đi được vài ba phút thì đúng lúc chủ của chú mèo quay lại tìm nó và trông thấy cậu.
"Này cậu gì ơi!"
Lúc này Tử Kỳ không mặc áo mưa đi dưới trời mưa phùn, chiếc áo chống thấm duy nhất đã dùng để bọc chú mèo nhỏ. Nghe tiếng gọi cùng với tiếng còi xe vang lên từ phía sau lưng, cậu quay lại nhìn, dù bộ dạng luộm thuộm còn đẫm nước mưa, nhưng gương mặt điển trai lại hút hết ánh mắt đối phương. Trong lòng người cầm lái khi đó âm thầm khen ngợi: Đẹp trai vậy ta?
Anh ta lái xe tới gần chỗ Tử Kỳ, hơi hạ cửa kính xuống, trong mắt thoáng chút ngại ngùng:
"Tôi từ trong sân bay đi ra, bị lạc mất một bé mèo Anh… Ban nãy tôi vào hỏi… có nghe một bác nói là có người bế đi mất rồi…"
Tử Kỳ im lặng lắng nghe anh ta trình bày, cậu thấy người này đi chiếc Audi trắng sáng đến lóa cả mắt, có lẽ sẽ không lừa cậu để lấy con mèo có vài ba triệu trên tay. Nhưng vẻ gượng gạo của người nọ lại khiến cậu tự nhiên thấy trong lòng nhồn nhột, cậu vội lên tiếng đính chính:
"Tôi không có ăn cắp mèo đâu nhé!"
"Ý tôi không phải như vậy, mà cậu lên xe đi rồi nói… Ngoài trời đang mưa, mà con đường này chút nữa sẽ đến đoạn đèo cong, đi bộ nguy hiểm lắm!"
"Anh là ai mà tôi dám lên xe chứ? Nếu anh nói là mèo của anh, vậy đọc tên nó với số điện thoại đi, nếu đúng thì tôi trả lại. Tự nhiên kêu tôi lên xe, lỡ anh chở tôi đi bán nội tạng thì sao?"
"Nhìn mặt tôi đáng nghi đến vậy hả? Tôi thấy tôi cũng đẹp trai lắm mà ta…"
Nghe Tử Kỳ nói vậy, người kia có hơi hụt hẫng, anh ta liếc nhìn gương mặt điển trai của mình trong gương, không dám tin bản thân bị đánh giá tệ như vậy trong lần gặp gỡ đầu tiên. Nhưng Tử Kỳ cũng có cái lý của mình, nghe qua cũng thấy chuẩn.
"Thời buổi này mấy thằng đẹp trai đi xe hơi mới đáng sợ đó! Mẹ tôi nói không được nói chuyện với người lạ, ở đây có nhiều người bị bỏ bùa rồi!"
"Tôi là Linh, số điện thoại là 0399909099. Cậu kiểm tra đi! Trên vòng cổ bé Miu có đầy đủ thông tin đó!"
Dãy số này quả là dễ nhớ, Tử Kỳ đọc qua đã nhớ được luôn, người này đúng là chủ của chú mèo rồi. Cậu đành phải tiến lại gần chiếc xe, hất mặt ra hiệu cho anh ta đón lấy "tài sản" lông xù của mình.
"Được rồi, vậy anh mở cửa xe đi, tôi trả mèo lại cho anh!"
"Mà tôi hỏi thật, đằng đó về trung tâm Đà Lạt đúng không? Tôi cũng đi đường đó nè, cậu cần đi nhờ thì cứ nói nhé, chứ giờ này khó bắt taxi lắm!"
Do dự một lúc, Tử Kỳ đưa mắt nhìn bên trong chiếc xe. Xe được dọn dẹp gọn gàng, người lái xe nở nụ cười đầy thiện chí. Có lẽ anh ta không phải là người xấu thật, người xấu nào sẽ ôm con mèo một cách dịu dàng như vậy?
"Tôi muốn ké về chợ Đà Lạt…"
"Ừ, lên xe đi!"
Nụ cười kia hiền lành đến mức khiến Tử Kỳ có cảm giác vừa gặp đã thân. Vừa ngồi vào xe, nhìn thấy vị trí sạc tự động còn trống, cậu liền hớn hở hỏi:
"Vậy cho tôi mượn sạc điện thoại được không?"
Con người cũng thật kì lạ, vừa bớt cảnh giác, thái độ đã thay đổi nhanh đến chóng mặt. Ban nãy cậu còn làm giá không chịu lên xe, giờ lại thoải mái đòi hỏi không ngại ngùng gì.
"Ừm, được! Mà đằng đó tên gì?"
"Tôi tên Kỳ... Đặng Tử Kỳ!"
"Đặng Tử Kỳ? Tên nghe lạ quá, có nghĩa là gì vậy?"
"Mẹ tôi nói tôi tuổi Rồng nên mẹ đặt như vậy, nghĩa là chú Kỳ lân nhỏ!"
"Ồ, hay nha…"
Mặc dù gật gù khen là vậy, nhưng trong lòng anh chàng tài xế lúc này đang tự hỏi: Kỳ lân với rồng có liên quan gì không ta?
Anh chàng kia ga lăng bật cả máy sưởi cho cậu đỡ lạnh hơn. Trên đường tăng ga về trung tâm thành phố, anh ta nhiệt tình bắt chuyện với cậu để tạo thiện cảm:
"Bình thường ở đây taxi nhiều lắm, không khó kiếm đến vậy đâu! Chẳng qua đây là ngày nghỉ còn đúng vào dịp lễ Tình nhân nữa. Mà Kỳ ở đâu về Đà Lạt vậy? Khách du lịch hả?"
"Không phải, tôi từ Mỹ về nhà người quen. Vừa xuống sân bay Tân Sơn Nhất lại lên tiếp máy bay về đây, đã mệt gần chết còn bị cả nhà cho leo cây nữa!"
"Trời!"
Nghe kể, anh chàng tên Linh ở bên cạnh thấy thương thay cho cậu, nhưng cũng phải bật cười vì mặt cậu lúc này xị ra, trông hài hước lắm.
"Mà đây là lần đầu Kỳ về Việt Nam hay sao?"
"Cũng có về mấy lần rồi, nhưng lần này là về ở luôn! À mà anh Linh, anh biết trường Martin không?"
Ban đầu nhìn dáng vẻ chững chạc của Linh, Tử Kỳ một hai cứ gọi "anh". Cậu hoàn toàn không biết anh chàng lái xe chở mình tiến vào thành phố Đà Lạt thật ra vẫn đang học cấp Ba.
"Sao vậy? Nhà Kỳ ở gần đó hả?"
"Không gần, nhưng mà anh trai của tôi học ở đó. Anh ấy nổi tiếng lắm, điện thoại mà không hết pin tôi mở ra cho anh xem!"
"Anh trai cậu? Ai vậy? Thử nói tên xem, biết đâu người quen thì sao?"
Tử Kỳ rất tự hào vì có anh trai là Hội trưởng Hội Học sinh của một ngôi trường danh giá, chỉ cần nhắc đến Hàn Dương thôi, biểu cảm trên gương mặt cậu lại đầy vẻ hào hứng tựa như muốn khoe khoang báu vật của mình vậy.
"Anh trai tôi tên Hàn Dương, học lớp Mười hai của trường đó! Ảnh giỏi lắm, đẹp trai lắm nha, còn làm mẫu ảnh cho tạp chí học trò nữa đó!"
Trùng hợp sao, người ngồi bên cạnh cậu lại là con trai của một trong những cổ đông xây dựng ngôi trường. Martin là trường tư nhân được thành lập bằng vốn đầu tư của nhiều cổ đông lớn, trong đó có tập đoàn Toàn Thịnh, mà người đứng đầu của tập đoàn này là bố của Dương Nhất Linh, anh không những biết Hàn Dương mà còn là bạn học cùng lớp nữa.
"Tưởng ai chứ Hàn Dương thì tôi biết đó."
"Hả? Anh... đừng có nói là anh... là giáo viên của anh hai tui à nha..."
"Không dám..."
Đáp lại sự kinh ngạc của cậu, Nhất Linh rút trong hộc xe trước mặt ra một chiếc thẻ đeo cổ, một tay đưa cho cậu xem, tay còn lại vẫn chuyên tâm giữ vô lăng.
"Hả? Vậy... vậy anh cũng học trường đó..."
"Ừm, cùng lớp với Hàn Dương đó!"
"Có lộn không? Học sinh cấp Ba ở Việt Nam được chạy xe hơi rồi hả? Hay anh là con trai của nhà tài phiệt? Ê… mà anh có bằng lái chưa đó?"
"Tài phiệt gì chứ? Việt Nam giờ là năm nào rồi? Nhà nào cũng có hai ba chiếc xe hơi đâu có gì lạ! Với lại nhà Hàn Dương cũng khá giả mà, cũng có mấy chiếc xe hơi đó! Cậu Kỳ đang ghẹo tôi đúng không? Vui tính ghê! Tôi có bằng lái rồi, đúng theo giấy khai sinh thì đủ tuổi rồi! Tôi học trễ vì hồi cấp Hai phải chuyển từ nước ngoài về! Biết rồi thì an tâm được chưa?"
"Ờ, cực kỳ an tâm luôn rồi nha người anh em!"
Mặc dù đây là lần đầu tiên gặp mặt nhưng cách đối đáp thú vị của Tử Kỳ khiến Nhất Linh cảm thấy hứng thú, muốn được kết bạn với cậu.
"Nghe giọng điệu của Kỳ có vẻ rất tự hào về Dương đúng không?"
"Chứ còn sao nữa!"
"Thật ra đúng là Hàn Dương học rất giỏi, nhưng cậu ấy đứng hạng nhất có thể vì em trai song sinh của cậu ấy không học cùng khối mà thôi! Giả sử Lam Tuyên mà vào học cùng lớp, vị trí đó chắc chắn sẽ thuộc về Tuyên..."
"Tuyên á..."
Nghe giọng điệu của Tử Kỳ, Nhất Linh liếc nhìn sang, anh tò mò hỏi nhỏ:
"Kỳ không biết sao? Anh em song sinh của Hàn Dương đó?"
"Biết chứ, nhưng mà trước giờ không nói chuyện được mấy câu, người đó có vẻ kiêu ngạo quá, không hợp tính!"
Câu trả lời của cậu hợp với suy nghĩ của Nhất Linh từ trước đến giờ, anh gật đầu, mỉm cười đáp lại:
"Cũng đúng! Bình thường Lam Tuyên ở trường cũng rất ít nói, ít tham gia hoạt động lắm. Thuộc kiểu người không muốn người khác làm phiền ấy! À mà... Kỳ gọi họ là anh? Lại còn tuổi Rồng nữa, vậy là Kỳ nhỏ tuổi hơn anh..."
"À dạ... Em mười sáu..."
Nói chuyện với đối phương suốt chặng đường dài, tuy cũng không có quá nhiều chuyện để nói nhưng lại có cảm giác người bên cạnh rất hợp tính, Tử Kỳ cứ vậy mà có thêm một người bạn từ lúc nào chẳng hay.
"À... Mà em về đây rồi đi học tiếp hay sao? Tính ở nhà của Dương hả? Hay là em có nhà riêng?"
"Dạ em có nộp hồ sơ vô trường đó luôn, em ở chung nhà với anh Dương."
"Nói vậy để anh đưa em về nhà Dương cũng được, anh biết nhà cậu ấy!"
"À dạ! Em cảm ơn anh!"
Người bạn mới quen này giữ đúng lời hứa, đưa cậu về tận nhà Hàn Dương. Khi đó trời cũng đã tạnh cơn mưa phùn lúc chập tối. Tử Kỳ bước xuống xe, chút bỡ ngỡ nhè nhẹ thoáng qua, ngước đầu nhìn lên nơi tầng cao nhất của căn nhà, cậu cảm thấy chút ánh sáng ấm áp ở đó có thể xóa tan cái lạnh của khí trời nơi đây.
"Em cảm ơn, anh về cẩn thận! See you later!"
Lời cảm ơn đơn giản, nhưng nụ cười cùng ánh mắt cậu cuốn hút đến mức khiến Linh ngẩn ngơ. Anh cảm thấy trong lòng có chút không yên, cứ lăn tăn muốn khoảnh khắc ban nãy quay trở về thời điểm bắt đầu, để cậu lại bước lên xe mình, để hai đứa có thể nói chuyện và tìm hiểu về nhau nhiều hơn một chút.
"Ok, số điện thoại ban nãy là của anh, vào trường nếu có khó khăn gì cứ gọi cho anh cũng được!"
"Dạ!"
"Cảm ơn vì đã giúp bé Miu nhé!
"Em cũng cảm ơn vì anh đã đưa về nhà!"
"Bye bye!"
Đợi đến lúc chiếc Audi trắng sang trọng lui ra khỏi con hẻm nhỏ, cậu Việt kiều lúc này mới ngẩn ngơ đứng lù lù một đống trước cửa, phát hiện ra một chuyện động trời tiếp theo: Cậu nhấn gần hỏng chuông cửa rồi mà không có ai ra mở cửa cho.
"Cái gì vậy trời? Mấy cái người này, không muốn đón tôi về thì đừng có rủ tôi về đây chứ. Bỏ tôi bơ vơ hết lần này đến lần khác là sao? Trời ơi là trời!"
Tử Kỳ giận dỗi ngồi bẹp xuống trước cổng nhà, cậu chăm chú nhìn chiếc hộp khóa điện tử trước cổng, muốn tìm cách gì đó mở cửa chui vào nhà nhanh nhất có thể.
***
Ngoài sân bay, có một người cũng đang tức chết vì phải đội mưa đi tìm Tử Kỳ, thậm chí vẫn còn đang thấp thỏm lo sợ không biết cậu có bị ai bắt cóc hay không, gọi ba không được, gọi mẹ cũng không, anh trai thì tắt máy từ lâu rồi, vừa hay ngón tay anh chạm nhầm vào ứng dụng camera an ninh của gia đình mình. Chẳng hiểu nổi mắt nhắm mắt mở thế nào Tuyên lại có thể nhìn Tử Kỳ thành một tên trộm, chắc vì cái dáng lén lút của cậu trông thật khả nghi. Trong camera, lúc này cậu đang mở banh hộp khóa điện tử mày mò mật mã.
"Tưởng gì, nói về hack thì Kỳ làm được…"
Cậu thích thú nhấn Enter thêm vài lần, chuyển đoạn mã code vừa soạn từ laptop sang hệ thống khóa điện tử, vô hiệu hóa khóa bảo mật.
“Bíp! Cạch!”
Âm báo mở khóa thành công vang lên, khóe môi cậu cong cong đầy đắc ý.
"Xin lỗi ba mẹ! Tại nhà mình có lỗi với con trước đó nha! Ai da, cũng may là điện thoại hết pin chứ laptop còn xài được. Ôi, cái lưng đau quá, phải vô nghỉ ngơi trước mới được!"
Bên trong cánh cổng rào màu đen vừa to vừa cao có một đoạn sỏi trắng dẫn vào cửa chính, hai bên là hai thảm hoa trắng cỏ xanh. Ánh đèn vàng rọi xuống tạo cảm giác êm đềm, ấm cúng. Mở cửa cổng được rồi, còn cái cửa chính chết tiệt đang đứng trơ trơ nhìn Tử Kỳ trêu ngươi. Đứng giữa một hàng sỏi trắng, cậu mệt mỏi hất hất vài viên sỏi dưới đất.
"Còn chẳng bằng lên đồn nhờ cảnh sát tìm người!"
Gác chiếc vali lên thềm, Tử Kỳ lết cái thân run rẩy vì ướt nhẹp nước mưa đến bên thềm nhà, ngồi phịch xuống định mở vali lấy một ít quà vặt ăn cho đỡ đói. Bỗng phía ngoài con hẻm nhỏ ầm ầm tiếng động cơ xe máy, tiếng xe dừng chính xác trước cổng nhà. Trong lòng cậu khi đó chỉ đơn giản nghĩ ba mẹ nuôi hoặc một trong hai anh trai đã về. Tức thì ngồi dậy, vội vàng thế nào chẳng hiểu, cậu huơ tay chống lên chiếc vali, đẩy mạnh nó để lấy đà đứng dậy đặng chạy ào ra cửa, ai dè chiếc vali có bốn bánh xe lại lăn ầm xuống hồ thủy sinh gần đó. Vừa hớn hở lao ra cửa, hai mắt cậu ngơ ngác đối diện với cả một dàn nào là dân phòng, nào là công an.
"Cậu đã bị bắt vì tội phá khóa cửa và xâm nhập gia cư bất hợp pháp! Yêu cầu cậu theo chúng tôi về đồn trình bày cụ thể!"
"Hả... khoan... khoan đã..."
Xoay lưng chưa đủ mười giây ngắn ngủi, cậu đã ngậm ngùi nhận ra hai tay bị bẻ ra sau rồi khóa bằng còng số tám.
Rõ ràng đã chú ý tránh hôm qua thứ Sáu còn ngày Mười ba nên Tử Kỳ mới quyết định chọn hôm nay làm ngày nhập cảnh, cậu tính toán định xuất hiện ở nhà đúng ngày Mười bốn tháng Hai đẹp như mơ, cớ sao mấy chuyện xui xẻo này cứ đè cậu ra mà tấp hết vào vậy chứ?
Dao Thi Thuy
Trangcute
htrongsáng
Trangcute
Khánh Chi
Tee Editor
Tee Editor
luna56
shung
ng_hnchang
Minh Ánh
jup
Haonguyen
Xukiki_1712
sariuri
jup
Mtam
Jewel
Bikm DNing
Bikm DNing
Lâm Vũ
Lâm Vũ
Ngọc Vui
Xukiki_1712
Cleaner
Thuan123
Thuuyen
Thuuyen
Hoang thanh mai
Lt0303
Mina
Hoa lương
Thảo Huỳnh
Mina
Mina
Nguyễn Trinh
htrongsáng